Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2053 lượt.
“Anh Diệp, anh không hỏi công việc của tôi sao?”
Diệp Thành Khiêm mỉm cười, “việc đó thì quan trọng gì?”
“Việc này … việc này sao lại không quan trọng?” Tần Chân không hiểu ra sao, trước kia khi gặp mặt các đối tượng mà Chúc Vân Chi giới thiệu, điều này là vấn đề quan trọng nhất.
Diệp Thành Khiêm thấy cô giật mình thì đột nhiên hiểu ra, vì thế cười giải thích: “Dù bây giờ cô đang làm nghề gì, sau này nếu đã kết hôn với tôi thì đều từ chức về làm nội trợ, cho nên tôi cảm thấy không cần phải xoắn xuýt vấn đề này quá!”
Tần Chân hoàn toàn ngây ngẩn.
Trình Lục Dương ở cách vách rốt cục không nhịn được nữa, để cốc nước xuống cạch một tiếng, bình tĩnh đi tới bàn hai người, kéo tay Tần Chân: “Được rồi, đến giờ rồi, đi thôi!”
Tần Chân giật bắn mình: “sao anh lại đi ra?”
Diệp Thành Khiêm cũng sửng sốt: “tổng giám đốc Trình? Sao anh lại tới đây?”
Trình Lục Dương nhíu mày liếc anh ta một cách ghét bỏ: “đã thế kỷ hai mốt rồi, cậu còn muốn tìm phụ nữ chỉ ở nhà sinh con làm việc nhà, có tư tưởng này thì nên đi Nhật Bản lấy cô vợ nết na mới đúng. Xin lỗi nha, quản lý Tần nhà chúng tôi chí hướng cao xa, tuyệt đối không làm bà nội trợ!”
Anh kéo tay Tần Chân, đi ra khỏi nhà hàng vô cùng phóng khoáng.
Tần Chân dở khóc dở cười bị anh túm đi, “anh như vậy quá không lễ phép !”
“Sao mà không lễ phép? Lời ít mà ý nhiều trình bày rõ lý do hai ngươi không thích hợp, sau đó chạy lấy người, có chỗ nào không đúng?” Trình Lục Dương đi chầm chậm, quan tâm cô đi giày cao gót.
“Người xem mắt là tôi với anh ta, ít nhất tôi phải là người đi tói tư tưởng của hai chúng tôi không thống nhất, không thích hợp ở chung, anh tự dưng chạy đến như thế thì đột ngột quá.”
Trình Lục Dương lé mắt nhìn cô, “Vậy ý cô là còn muốn trở về tiếp tục cuộc nói chuyện thân mật hữu nghị với anh ta? Được đấy, cô đi đi, thật là nhìn không ra, cô lại có ý định làm bà nội trợ đấy. Được được, tôi làm người tốt thì làm đến cùng, đưa phu nhân đến tây thiên, phu nhân ngài đi mạnh khỏe.”
“Thôi không cần.” Tần Chân bỗng dưng nở nụ cười, “anh đã cảm thấy không thích hợp thì thôi đi.”
Như vậy không thể tốt hơn, do anh bắt đầu, do anh kết thúc. Cô nhìn ra anh thật sự quan tâm tới cô, sợ giới thiệu người không thích hợp sẽ để cô thiệt thòi.
Trình Lục Dương thấy cô nở nụ cười, không biết sao cũng cảm thấy vui lên, đi ngang qua một nhà hàng, anh vô cùng sung sướng lôi kéo cô đi vào, “Đi, ăn cơm đi!”
Mãi đến khi hai người cùng nhau vùi đầu ăn nhiều thì anh mới giật mình hiểu ra vì sao lại có cảm giác là lạ khó tả này rồi — anh luôn luôn không thích ăn cơm một mình, muốn hai người tranh nhau ăn mới thèm ăn!
Tần Chân hiếm khi thấy Trình Lục Dương ăn thỏa sức như thế, vừa cười vừa nói: “ôi chao, Trình đại gia bình thường không có nhân sâm bào ngư thì không ăn, thế nào hôm nay lại ăn ngon miệng thế?”
Trình Lục Dương lé mắt liếc cô: “Cô cũng biết thật vất vả tôi mới ăn ngon miệng thì mau mau khóa miệng lại ít đi vài lời, tránh cho Trình đại gia nhìn cô thêm mấy lần lại chẳng thèm ăn gì nữa, còn phải mua mấy vỉ men tiêu hóa làm cơm ăn.”
Tần Chân lập tức đen mặt, buông đũa bắt đầu vén khăn trải bàn, lục lọi túi xách, còn cúi đầu tìm dưới gầm bàn. Trình Lục Dương buồn bực hỏi cô: “Nhìn này nhìn nọ, tìm cái gì?”
“Khẩu đứng của tổng giám đốc Trình nhà chúng ta.” Cô trả lời vô cùng nghiêm túc, còn tỏ vẻ tìm khắp xung quanh: “Vừa rồi vẫn còn cơ mà, sao vừa đánh rắm đã biến mất tăm rồi?”
Trình Lục Dương xụ mặt: “Ối chà, cô nói rõ ràng cho tôi, ai đánh rắm, hả? Ai đánh rắm?”
“Ôi, tôi nói này anh đánh xong thì thôi đi, lại còn đánh liên hoàn nữa?” Tần Chân dứt khoát bịt mũi, bất đắc dĩ thở dài với anh, “buổi sáng ăn nhiều đậu đúng không? Vừa đánh là không ngừng được!”
Trình Lục Dương thẹn quá mà giận bắt đầu xắn tay áo, vẻ mặt dữ tợn như muốn ra tay: “Tần Chân cô có tin ông đây bóp chết cô rồi bán vào lò mổ không? Đương nhiên, có tí thịt thế này, trước tiên phải tiêm ít nước vào cho cô chứ không thì không bán được giá cao!”
“Mau tới mau tới, mãi mới mời được ngài, nhanh ra tay đi!” Tần Chân vui tươi hớn hở dấn cổ tới: “bắt đầu từ đâu? Từ chỗ này? Mau bóp đi nào, coi như tôi cầu xin anh ấy, đã quen biết anh lâu như thế rồi, từng bị anh độc mồm mắng nhiếc gần chết, còn thiếu mỗi bóp chết, mau tới mau tới!”
Mà Trình Lục Dương vốn định bóp cổ cô mấy phát cho hả giận thật, nhưng nhìn cô mặc chiếc váy đen bằng tơ tằm chữ V hở vai. Nước da trắng nõn bóng loáng lộ ra ngoài, trông rất nữ tính. Đặc biệt là phần từ xương quai xanh lên cổ, không chỗ nào là không nhẵn nhụi chói mắt, trắng sáng đến lóa mắt người ta.
Anh dừng lại giữa không trung, xụ mặt rụt móng vuốt lại, một lần nữa cầm đũa lên ăn hết miếng này đến miếng khác, như muốn gặm từng miếng từng miếng người phụ nữ trước mắt cho hả giận.
Tần Chân nhìn mà nổi da gà, Trình đại gia đói quá đến mất cả lý trí rồi sao? Cứ như quỷ chết đói từ trong chuồng ra. Cô khiếp vía mà vội vàng đẩy đĩa sườn xào chua ngọt trước mặt sang chỗ anh: “đây đây, còn đây nữa!”
Trình Lục Dương