Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342049
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2049 lượt.
cô, phiền cô đưa điện thoại cho Tần Chân.”
Bạch Lộ vừa lòng, đưa di động cho Tần Chân, “Này, Trình Lục Dương !”
Tần Chân run lên, thật cẩn thận nâng cái di động, “A lô?”
Thì nghe thấy Trình Lục Dương ở đầu bên kia nói rất hợp tình hợp lý: “sao cô không nói cho tôi biết ngày nào cô cũng đi xem mắt? Lại để buồn phiền đến mức này, uống rượu có thể giải quyết vấn đề sao? Tần Chân, tôi phát hiện ra trước kia tôi nói cô đã quên đầu óc ở nhà thật ra là một sai lầm vô cùng nghiêm trọng! Tôi căn bản không nên nói thế, bởi vì cô không chỉ không có đầu óc ở bên ngoài, mà kể cả ở nhà cũng không có!”
“……”
Trong không gian yên tĩnh, Trình Lục Dương thở dài, “Được rồi, đừng xem mắt nữa.”
Trái tim Tần Chân run rẩy, lay động giữa không trung, nương men say, cô mơ mơ màng màng nghĩ, chẳng lẽ thằng nhóc này rốt cục nghĩ thông rồi, cho nên mới ngăn cản cô đi xem mắt?
Giây tiếp theo, Trình tiên sinh cuối cùng đã ‘nghĩ thông’ ở đầu điện thoại bên kia nói vô cùng nghiêm túc: “Mấy người mẹ cô giới thiệu sao mà vừa mắt được? Từ ngày mai, tôi sắp xếp việc xem mắt cho cô.”
Trình Lục Dương nói được thì làm được, trưa ngày hôm sau liền lôi kéo Tần Chân đang nghỉ làm đi xem mắt.
Trước khi xem mắt, anh nhìn Tần Chân trong bộ đồ công sở đen thui, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép lôi kéo cô đi trung tâm thành phố thay đổi trang phục.
“Ngay cả xem mặt tôi cũng chưa đồng ý với anh, anh còn được đằng chân lân đằng đầu đổi trang phục chiến đấu của tôi?” Tần Chân ỉu xìu bị anh kéo ra khỏi công ty.
“Cô cũng biết là trang phục chiến đấu? Dù sao cũng do Trình Lục Dương tôi giới thiệu, cô mặc bộ này ra ngoài gặp người, không chừng đã ném mặt mũi tôi lên hành tinh nào rồi! Hơn nữa, mỗi một lần xem mắt đều là một lần chiến đấu, để bảo tồn lượng máu, giành được thắng lợi cuối cùng, chúng ta phải trang bị cho tốt!”
“Người chơi tiền thật đáng xấu hổ !”
Vào thời điểm Trình Lục Dương ân cần giới thiệu đối tượng xem mắt cho cô này cô rõ ràng nên buồn đau mới phải, vì sao cô lại cảm thấy tung tăng vì có thể đi mua quần áo với anh?
Đây là lần đầu tiên Trình Lục Dương đưa một người phụ nữ đi mua quần áo, nhìn Tần Chân ra khỏi phòng thay đồ với các tạo hình khác nhau, anh cũng cảm thấy mới lạ.
Người đẹp chân dài luôn ở bên cạnh làm người thuyết minh: “chiếc váy này bó sát người, có thể tôn lên đường cong con gái, à, chị soi gương ngang người mà xem, có phải nhìn ra vòng eo trông mềm mại đi bao nhiêu không?”
Tần Chân ngượng nghịu nhìn Trình Lục Dương qua, ánh mắt anh toát ra ý tán thưởng, anh cười tủm tỉm nói: “Mua!”
Xét thấy nhân viên cửa hàng chọn nhiều bộ như thế, Trình Lục Dương bảo Tần Chân thử từng bộ một, từ bộ đồ công sở đến váy ngắn, từ áo trong đến áo khoác, chỉ cần anh cảm thấy đẹp thì đều rộng rãi vung tay, một chữ: “Mua!”
Tần Chân nghe thấy mà kinh hồn bạt vía: “Chỉ một bữa cơm, mua nhiều thế làm gì? Cứ năm phút lại vào toilet thay đồ một lần?”
“Cái này gọi là chuẩn bị chu đáo cho kháng chiến trường kỳ!” Trình Lục Dương chọn cái váy ban đầu để làm trang bị chiến đấu cho hôm nay, bảo Tần Chân thay rồi đưa cô đến một nhà hàng cách đó không xa.
“Lúc nào lĩnh lương tôi sẽ trả tiền lại cho anh.” Tần Chân nhìn túi đồ to trong tay anh.
“Không cần, dù sao tiền để đấy cũng chả làm gì, mặc trên người cô còn có cảm giác tồn tại.”
“Nhất định phải trả.” Tần Chân khăng khăng, nghĩ thầm anh cũng không phải là gì của cô, sao có thể để anh mua quần áo cho cô?
Nghĩ thế, trong lòng không khỏi sụp đổ một hai tấc.
Lúc ở trong thang máy, Trình Lục Dương hỏi cô: “Có son môi không?”
“Có.”
“Tô lên một ít, trông ổn hơn đấy.”
Cô nghe lời lấy ra, nhưng khổ nỗi không mang theo gương bên người nên chậm chạp không biết làm thế nào.
Trình Lục Dương tiếp nhận son môi rất tự nhiên, một tay nâng cằm cô lên: “Đừng nhúc nhích.”
Tần Chân cứng cả người, nhìn khuôn mặt anh gần ngay trước mắt, sau đó… anh tự tay tô son cho cô dù vô cùng trúc trắc.
Khoảng cách gần như thế, cô trông thấy lông mi anh vừa dài lại vừa dày, tựa như hai cánh quạt suýt thì che khuất tia dịu dàng chợt lóe lên trong đôi mắt kia. Đầu ngón tay anh chạm đến da thịt cô, thật cẩn thận như đối xử với thứ gì đó vô cùng quý báu.
Tần Chân trừng mắt nhìn, thấy khuôn mặt lại từ từ thu nhỏ lại, anh trả son lại cho cô, vừa lòng nói: “ok, thế này có thể gặp người được rồi!”
Trước khi ra khỏi thang máy, anh thậm chí nghiêng đầu nghiêm túc nhìn cô: “Mặc kệ người cô gặp là ai, có thân phận địa vị hay nghề nghiệp cao hơn cô bao nhiêu, cô phải nhớ, không có ai là cô không xứng với cả.”
Anh mỉm cười cốc vào đầu cô: “Đừng ngẩn người, tôi nghiêm túc đấy, đầu tiên cô phải tin tưởng bản thân mình là độc nhất vô nhị, sau đó mới có thể cho người khác cảm thấy cô đáng giá có được tất cả những gì tốt nhất.”
Tần Chân nháy mắt, suýt nữa thì rơi nước mắt.
Phải nói với anh thế nào đây? Điều tốt nhất cô có thể có chính là lẳng lặng đứng đối diện anh như lúc này, nghe anh dùng