Tác giả: Dung Quang
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.
hân giống như một đứa trẻ cứ nhảy lên với lá cây, nói như vậy có thể có được trái tim của người mà mình thích.
……
Mà người kia, là người đã từng làm cô tổn thương ở trước mặt này – Mạnh Đường.
Anh thừa nhận bản thân cực ghét gã đàn ông này, thậm chí mỗi lần nhìn thấy hận không thể đấm cho đối phương một cú nằm viện mấy ngày, không, vài ngày không đủ, phải nằm cả đời không ra được! Nhưng mà khi nghĩ đến Tân Chân, anh cảm thấy có lẽ cảm nhận của mình vốn không quan trọng.
Sau đó Mạnh Đường rời đi rồi, anh ngồi ở trước cửa sổ sát đất ngẩn người, Phương Khải do dự thật lâu, thành thật hỏi anh một câu: “tổng giám đốc, không phải anh vẫn hy vọng giúp quản lý Tần tìm được một người thích hợp nhất sao?”
Thích hợp nhất đến cùng là ai đây? Là đối tượng xem mắt nào đó trong biển người mờ mịt đối với anh và Tần Chân, hay là người hiểu rõ quá khứ của cô như lòng bàn tay, hơn nữa còn là người trong lòng cô?
Mạnh Đường nói rất đúng, Tần Chân sống rất cẩn thận, chưa bao giờ từng nóng bỏng hy vọng cái gì, mà ở trong dòng thời gian thanh xuân đằng đẵng của cô, cô vẫn luôn muốn có được ánh nhìn chăm chú của một người, người kia chính là Mạnh Đường.
Nếu Mạnh Đường ở bên cô, có lẽ lúc đầu cô sẽ vẫn tức giận, nhưng sau khi hết giận thì sao? Cô sẽ tìm được tình yêu và cuộc sống mơ ước, thế là những khổ đau từng phải chịu đựng sẽ được bù đắp.
Dường như Trình Lục Dương mơ hồ hiểu được bản thân nên làm thế nào, nhưng mà trong lòng chưa bao giờ nặng nề như vậy, thậm chí còn nặng nề hơn gấp trăm lần so với việc không tìm được đối tượng xem mắt thích hợp. Khi anh ôm suy nghĩ muốn thay cô tìm đối tượng mà mở ra đống tư liệu dày kia, mỗi khi xong một phần, trong lòng vẫn mang tâm lý đùa dai và vui vẻ là chính; mà giờ phút này, khi cuối cùng đã tìm được người thích hợp, anh cảm thấy như có người đã tắt hết đèn trong phòng, cả thế giới chìm vào u tối, im lặng mà trống trải.
……
Nữ ca sĩ kia vẫn còn đang hát, giọng hát bi thương lại trong veo, từng câu từng chữ xuyên thẳng vào trái tim.
Trình Lục Dương nghe thấy di động của mình vang lên, theo bản năng cầm lấy từ trên bàn trà, áp lên tai nghe, “Alô!”
Ngay sau đó, anh đột nhiên thay đổi sắc mặt, căng thẳng cầm lấy cái chìa khóa, thậm chí còn chưa tắt âm hưởng đã chạy ra khỏi cửa. Mà trong phòng vẫn quanh quẩn bản nhạc kia, nữ ca sĩ tiếp tục hát, vừa thâm tình lại bất đắc dĩ:
But when I dream, I dream of you.
Maybe someday you will come true.
When I dream, I dream of you.
Maybe someday you will come true.
Nhưng khi em trong giấc mơ, em lại mơ về anh.
Có lẽ có một ngày anh sẽ thành hiện thực.
Khi em mơ, em mơ về anh.
Có sẽ có một ngày anh sẽ thành hiện thực.
***
Khi Trình Lục Dương chạy tới khu nhà của Tần Chân, cô đang ngẩn người ngồi ở ven đường, sau khi anh xuống xe chạy nhanh đến, trời đêm cuối thu mà anh toát đầy mồ hôi, nhưng không buồn lau, mà căng thẳng đi đến trước mặt cô, nhìn dáng vẻ cúi đầu không nói một lời của cô.
Có vẻ cô rất sợ hãi, đứng từ xa nhìn giống như một đứa trẻ gầy gò, đơn côi ngồi trong đêm tối.
Trình Lục Dương không nói gì, vào giây phút đó, bỗng nhiên rất muốn ngồi xuống ôm lấy cô.
Tần Chân vẫn rối bời ngồi ở chỗ này, cho đến khi trong tầm mắt có thêm một đôi giày thể thao màu trắng sạch sẽ, lúc này mới từ từ ngẩng đầu lên, gọi một tiếng: “Trình Lục Dương.”
Trong ánh mắt của cô còn có chút bàng hoàng, lại dường như trút được gánh nặng khi cuối cùng cũng nhìn thấy điểm tựa, trái tim Trình Lục Dương mềm nhũn, đưa tay cho cô, “Đi thôi.”
Sau đó đưa cô ngoan ngoãn không giống như lúc trước đi đến viện.
Một tiếng trước, Tần Chân nhận được điện thoại từ chồng của cô Lý, ở đầu dây bên kia, ông nghẹn ngào nói, cô Lý đã qua đời.
Ầm một tiếng, giống như sấm sét giữa trời quang, ngay cả một câu nói trọn vẹn Tần Chân cũng không nói nổi. Vẫn là ông ở trong điện thoại nói đơn giản rằng sau phẫu thuật cô Lý không khôi phục như dự tính, tuy phẫu thuật thành công, nhưng bởi vì đã nhiều tuổi, thân thể không chịu nổi, không thể vượt qua được sự tra tấn của biến chứng từ bệnh tật.
“Người của nhà tang lễ sắp tới rồi, nếu cháu muốn, lúc này có thể đến đây nhìn mặt bà ấy lần cuối, dù sao… dù sao mấy năm nay bà ấy vẫn luôn nhắc cháu với tôi, rất nhớ nhung cháu.”
Đầu óc Tần Chân trống rỗng đứng ở nơi đó, dường như sẽ cắn môi bật khóc, cuối cùng vô thức gọi điện cho Trình Lục Dương, cũng chỉ vào thời điểm yếu ớt như vậy cô mới có thể hưởng thụ lòng tốt của anh không kiêng nể gì.
Mà Trình Lục Dương thật sự chạy tới bên cạnh cô, cho cô sức mạnh và động viên, nắm tay cô đi về phía bệnh viện.
***
Buổi tối hôm đó, Trình Lục Dương không nói một lời nào mà đi cùng cô vào phòng bệnh, cùng cô gặp mặt cô Lý lần cuối.
Bà nằm trên giường với gương mặt an tường, cứ như chưa từng chịu sự tra tấn của bệnh tật, ra đi yên tĩnh bình thản. Chồng cô lý nói, tim bà ấy ngừng đập trong lúc ngủ, vậy cũng coi như may mắn, không chịu bất cứ đau đớn nào.
Tần Chân chỉ thì thào nói, rõ ràng mấy ngày trước đến thăm b