Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.
thi người, khi còn sống ở cơ thể mẹ, thì cần uống máu người thân mới có thể sống. Nhưng hôm nay lấy trạng thái trước mắt của thiếu gia nhà ông, nếu tiếp tục dùng nữa, chỉ sợ đợi đến lúc đứa bé sinh ra, cậu ấy sẽ bị ăn đến chỉ còn lại một đống xương hài.”
Quản gia cảm thấy đầu óc mình chưa từng hỗn loạn như vậy.
“A Quản. Ông có thể yên tâm, đối xử tốt thiếu gia nhà ông, tự tôi sẽ xử lý tiểu thiếu gia nhà ông.” Đại sư Cố hé miệng cười cười, rất có ý vị an ủi.
Quản gia cảnh giác nhìn chằm chằm ông ta hồi lâu, cuối cùng không nói gì mà đi ra khỏi phòng dưới đất.
“A, đứa trẻ nửa thi, thật là thánh vật ngàn năm khó gặp một lần.” Đại sư Cố nhìn bóng lưng quản gia cách xa, tự mình lẩm bẩm. . . .
Đêm khuya rạng sáng 2 giờ, sườn núi nhỏ nơi nào đó vùng ngoại ô.
Nước mưa tí tách rơi vào mặt đất khô khốc màu vàng nhạt, càng không ngừng rửa sạch bùn đất bị sang bằng với đất hoang, nước mưa rơi nặng hạt, bùn đất theo nước mưa chậm rãi chảy xuống dưới sườn núi.
Đại khái nửa giờ sau, một ngón tay trắng nõn dưới sự bào mòn của nước mưa, đột nhiên xuất hiện trong đất bùn màu vàng nhạt. Nếu quan sát cẩn thận còn có thể nhìn ra được đó là một ngón trỏ. Tiếng sấm chói tai, tia chớp thỉnh thoáng phá vỡ màng đêm, chiếu sáng cả sườn núi nhỏ, ngón trỏ bị chôn vùi trong đất bùn bỗng nhiên khẽ run lên, ngay sau đó cứng còng đung đưa, chốc lát sau, một bàn tay hoàn chỉnh duỗi đi lên từ trong đất bùn chôn. . .
Sở Du cảm giác giống như lại bị ngọn lửa thiêu hủy xâm lấn thần kinh lần nữa, anh khó chịu cau mày giùng giằng, đốm đen trên mặt như ẩn như hiện. Nửa ngày trôi qua, anh dần dần bình tĩnh lại, chậm rãi mở mí mắt nặng trĩu ra, ánh mắt tan rã mà nhìn nóc nhà.
"Cậu đã tỉnh, thiếu gia."
Đại sư Cố bỗng nhiên xuất hiện trước mắt anh, anh khẽ nghiêng đầu, nhìn ông ta: "Tiểu Ý. . . . . ."
"Cô ấy rất tốt. Hiện tại hẳn là đang ngủ trong gian phòng nào đó." Đại sư Cố vuốt vuốt râu ria, nói không nhanh không chậm.
Sở Du chậm rãi nhắm mắt lại, hình như thở phào nhẹ nhõm, hồi lâu, anh mở miệng lần nữa, "Thuốc. . . . . ."
Tay cầm gương không tự chủ gia tăng sức lực, "Bồm bộp" một tiếng, gương chia năm xẻ bảy vỡ thành vô số mảnh tán lạc trên giường đơn, lòng bàn tay của anh dính đầy máu đỏ thẫm chói mắt.
"Thiếu gia!" Đại sư Cố lạnh lùng liếc máu tươi đầy trong lòng bàn tay anh.
Sở Du ngẩng đầu lên, ánh mắt tàn nhẫn, "Một tuần lễ, ông chắc chắn chứ?"
Đại sư Cố gật đầu một cái, lấy được câu trả lời xác định, Sở Du xoay mặt, hạ lệnh đuổi khách, "Ông có thể đi được rồi." Hiện tại trừ tiểu Ý ra, cũng không muốn thấy người nào cả.
Đại sư Cố trầm mặc, móc một lá bùa ra, nâng cánh tay đang từ từ bị đốm đen chiếm cứ, dính lá bùa vào miệng vết thương, nhỏ giọng đọc mấy câu chú xong, mới buông tay anh ra, "Vậy tôi nên rời đi trước."
Sở Du không nói gì, Đại sư Cố thấy mặt anh không kiên nhẫn, cũng không có nói gì, mà cắm đầu cắm cổ rời khỏi phòng. Mới vừa đi ra gian phòng không bao lâu, chuẩn bị trở về phòng ngầm dưới đất thì ông ta bỗng nhiên lại đi tới tấm cửa phòng đóng chặt chỗ hành lang.
Một người giúp việc đi qua chỗ này, ông ta trầm giọng nói: "Gian phòng kia có người ở sao?"
Người giúp việc thấy người hỏi là Đại sư Cố, vội vàng trả lời: "Là thiếu phu nhân. Sau khi thiếu gia xảy ra chuyện, phu nhân nói để bảo đảm thiếu phu nhân và Lưu tiểu thư không thể gặp mặt nhau, đã cố ý sắp xếp cho thiếu phu nhân ở gian phòng hẻo lánh này."
Đại sư Cố chuyển con mắt một cái, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cửa phòng màu đỏ sậm, "Bình thường người giúp việc phụ trách chăm sóc thiếu phu nhân là ai?"
"Trước kia là dì Linh, nhưng gần đây dì Linh đã làm sai vài chuyện, sau đó phu nhân liền sai quản gia tới phụ trách cuộc sống hằng ngày của thiếu phu nhân." Người giúp việc cung kính cúi đầu hồi đáp, đối với người đàn ông trung niên này, nhóm người giúp việc đều sợ hãi trong lòng, bởi vì người này thật sự quá đáng sợ. Mà bọn họ ở trong nhà này nếu hơi không cẩn thận, người bỏ mạng tiếp theo là họ. Cho nên mỗi lần bọn họ làm việc đều phải rất cẩn thận.
"Trừ bọn họ ra, thiếu phu nhân còn tiếp xúc được với những người khác không?"
Người giúp việc lắc đầu một cái, "Hẳn là không có, thiếu phu nhân vẫn luôn bị giám sát chặt chẽ. A, đúng rồi, hôm qua thiếu gia gặp chuyện không may, thiếu phu nhân từng gặp Lưu tiểu thư.”
“Lưu Na.......” Đại sư Cố trầm ngâm nhỏ giọng lẩm bẩm.
Người giúp việc len lén dùng đuôi mắt liếc đại sư Cố mấy cái như có điều suy nghĩ, “Đại sự Cố, tôi còn bận việc khác, nếu ông không hỏi gì nữa, vậy tôi rời đi trước.” Lòng bàn tay của cô ta ướt nhẹp, khẩn trương không thôi.
Đại sư Cố liếc cô ta một cái, giọng nói hời hợt: “Ừ.”
Lời của ông ta làm người giúp việc như nhặt được đại xá, người giúp việc chạy trối chết tựa như bay rời khỏi hành lang. Ông ta nhìn bóng dáng người giúp việc chạy thục mạng, nhíu mày, “Tôi đáng sợ thế ư? Mặt của thân thể này, làm người ta sợ hãi đến vậy?” Thiệt là, xem ra phải nhanh chón