Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.

ẽ đi vào, sau đó giả bộ đọc sách.
Núp ở sau cây khô Lương Ý thấy giáo viên chủ nhiệm rời đi, trái tim vẫn lơ lửng giữa không trung rốt cuộc quay lại, thấy lần này cô tương đối may mắn!
"Chủ nhiệm! Nơi này còn có một!" Không biết từ lúc nào lão Trịnh trở lại, lúc Lương Ý vừa thò đầu ra thì bị thầy bắt được tại chỗ, hơn nữa còn thấy tang chứng.
Kết cục cuối cùng của chuyện này là bốn người bọn Lương Ý cuối cùng vẫn bị bắt được toàn bộ, mà bọn họ đối mặt trừng phạt còn ngay trước toàn trường, bọn họ "dốc hết tâm huyết" tả thành bản kiểm điểm 5000 chữ. Trải qua chuyện này, Lương Ý và Lưu Na lại vinh lấy được một danh hiệu ——"đạo tặc xoài" .
Đạo tặc xoài cũng đã trở thành một chuyện cười để toàn trường tán dóc, chuyện này cũng lưu truyền khá nhiều phiên bản, một cái trong đó làm các cô cảm thấy xỉ mũi coi thường chính là: bởi vì chia của không đều đặn, bọn họ bất mãn với nhau, cuối cùng bán đứng chiến hữu của mình, cuối cùng khiến tất cả mọi người đều bị bại lộ.
Thật ra thì chân tướng căn bản cũng không phải là như vậy, ngày đó ở chỗ giáo viên bọn họ thủy chung giữ vững phòng tuyến cuối cùng, không chịu thừa nhận mình còn có đồng bọn làm chuyện này, ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng không có cách nào bắt bọn họ. Cuối cùng để cho bọn họ "đền tội" chính là một học đệ đi ngang qua đổ rác vừa lúc thấy được chuyện đã xảy ra, làm nhân chứng cho giáo viên chủ nhiệm, cuối cùng vì cảm tạ học đệ "hiên ngang lẫm liệt" giáo viên chủ nhiệm đem xoài Lương Ý khổ cực trộm hái được tặng cho cậu ta, làm quà cảm tạ. Chuyện này khiến bốn bọn họ mãi cho đến khi tốt nghiệp, mỗi lần thấy học đệ đều sẽ không tự chủ được dùng ánh mắt âm trầm "chém giết" cậu ta.
Ngày hôm sau
Lương Ý phờ phạc trở lại phòng học, phát hiện trong ngăn kéo của mình lại có hai trái xoài thơm ngát, không khỏi lệ nóng doanh tròng nhìn mắt đen nhánh của Lưu Na bên cạnh.
"Na Na, là của cậu sao?" Cô nghẹn ngào hỏi.
"Hả?" Lưu Na nhìn bút trên bàn cô, "Là của tớ." Có thể là mới vừa rồi tay cô ấy trơn quá! Cô ấy nhặt lại bút.
"Na Na! Cậu đối với tớ thật tốt." Lương Ý như gấu ôm, ôm Lưu Na thật chặt, đầu còn nhẹ nhàng cọ xát bộ ngực của cô ấy.
"Làm gì vậy?" Lưu Na không giải thích được.
Ngồi ở sau lưng Lưu Na, đồng chí Lâm Cường cảm giác quanh thân chợt lạnh, không nhịn được rùng mình một cái, quay đầu nhìn, anh ta phát hiện mặt như ngọc của người nào đó biến thành đen như than, quanh thân hình như bao phủ "Gió tanh mưa máu", dường như ác quỷ mới bò ra từ trong địa ngục, càng thêm không nhịn được hai chân đánh nhau!
"Na Na, tớ yêu cậu chết mất!" Hốc mắt Lương Ý hồng hồng nhìn về phía Lưu Na thổ lộ "thâm tình". d.đ.l.q.đ
"Tạch!" Chiếc bút bị hoạt động của người nào đó biến thành hai nửa, đồng chí Lâm Cường không nhịn được lau mồ hôi mỏng trên trán mình một cái, cứng đờ quay đầu đi, không hề quan sát hành động của người nào đó, tránh cho mình trở thành vật hy sinh.
"Hèn hạ!"
Dường như đồng chí Lâm Cường nghe được giọng nói cắn răng nghiến lợi phát ra từ miệng người nào đó. . . . . .
Ba ngày sau
Vết thương đã kết vảy, Lương Ý chán đến chết nửa nằm ở trên giường, thỉnh thoảng xoay người lại nhìn trăng sáng treo thật cao ở ngoài cửa sổ, đầu ngón tay nhẹ nhàng đụng chạm chăn trên giường, tròng mắt chán nản, hoàn toàn không có thần thái vui vẻ.
"Tiểu Ý."
Không biết Sở Du trở lại từ lúc nào, trên người vẫn giống như thường ngày tản mát ra nồng nặc mùi sắt gỉ, mùi vị này thậm chí càng nồng đậm hớn so với lúc trước.
Lương Ý im lặng thở dài dưới đáy lòng, hai mắt vô thần liếc anh một cái, sau đó lại quay đầu đi, không để ý đến anh.
"Vết thương đau?" Sở Du thấy cô phờ phạc rũ rượi, cho là thân thể cô còn chưa có phục hồi như cũ, vì vậy mở miệng hỏi thăm.
Lương Ý nhẹ nhàng lắc đầu một cái, "Đã tốt hơn."
Sở Du trầm mặc hồi lâu, "Nhàm chán?"
Lúc này Lương Ý mới nhìn anh, "Tôi muốn đi ra ngoài. Có thể không? Một lát thôi."
Sở Du lắc đầu không chút do dự.
Lương Ý nhíu mày, nắm chặt quả đấm dưới người, nặng nề nện lên chăn trên giường, dáng vẻ hờn dỗi.
"Tiểu Ý, chờ một chút nữa." Anh nghiêng người tiến lên, ôm Lương Ý, nhẹ nhàng hôn hít cổ của cô. Lương Ý cảm thấy khó chịu đối với lạnh lẽo do thân thể anh mang đến, hơi dùng sức đẩy anh.
"Anh muốn tôi chờ gì? Chờ đến ngày anh chán ghét tôi mới thả tôi đi sao?" Lương Ý tức giận bất bình nhìn anh.
Sở Du chán nản rủ mắt, không nói một lời, cánh tay ôm eo cô lại tăng thêm sức, Lương Ý bị siết đến khí chịu, thân thể hơi nghiêng tới trước một chút, dựa vào để giảm bớt áp lực do cánh tay anh mang đến.
Hành động lần này lại làm cho tròng mắt chán nản của Sở Du chợt sáng lên, con ngươi đen nhánh tựa như ngôi sao lóe lên trong bầu trời đêm, Lương Ý nhìn ngây người. Nhưng không biết vì sao, đáy lòng cô giống như có một giọng nói khác nói cho cô biết, anh dường như hiểu lầm cái gì.
"Anh rất vui." Vui mừng em nguyện ý thân cận anh.
Vui mừng? Anh vui mừng cái gì? Thôi, thừa dịp hiện tại anh cảm xúc dâng trào, tiếp tục đàm phán với anh, có thể tranh thủ cơ