Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341531

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1531 lượt.

hẽ thốt lên xuýt xoa, sau đó vội vàng bỏ qua bạn trai đang ngồi bên cạnh, bắt đầu bàn luận xôn xao, ánh mắt thỉnh thoảng còn len lén liếc về phía Sở Du, dường như lo sợ anh sẽ lập tức biến mất. tieuannhiddlqd
Mà mấy người con trai bị lạnh nhạt vứt ở một bên, không nhịn được lên tiếng châm chọc, "Không phải chỉ là một tên mặt trắng thôi sao, có cần phải phấn khích như vậy không?"
"Ờ, bộ dạng nhìn giống trai bao như vậy, có gì tốt. Đúng là chỉ nhìn vào bề ngoài đẹp đẽ mà lóa mắt. Những nữ sinh này quả thực là chưa từng trải việc đời mà." Một tên khác hơi mập mạp một chút hừ lạnh một tiếng, ghen ghét phụ họa.
Đứng cách chỗ bọn họ khoảng 50m, toàn bộ những lời mấy người đó nói Sở Du đều nghe thấy rõ mồn một. Chân mày càng lúc càng nhíu chặt lại, lúc này đã gần như thành một hàng ngang rồi. Thậm chí quanh người anh còn tản mát ra một loại hơi thở lạnh lẽo, khiến cho một đôi bạn trẻ đang đi ngang qua người anh bất giác rùng mình sợ hãi, vội vàng kéo nhau bước nhanh mau chóng rời đi.
"Sở Du, anh còn đứng đó làm cái gì? Đến đây mau lên." Lương Ý không nhịn được quay lại, lôi tay kéo anh tới trước sạp hàng.
"Cô gái đó là ai thế? Trông có vẻ như rất thân thiết với anh ấy." Một cô gái đang cầm xâu thịt trong tay ngồi giữa đám người ăn đồ nướng tức giận bất bình nhìn chằm chằm Lương Ý. Một cô gái khác ngồi bên cạnh thì cẩn thận quan sát Lương Ý một hồi, sau đó mới đưa ra phán đoán, "Bạn gái?"
"Không phải đâu? Người đàn ông kia dáng dấp đẹp như thế, sao lại có cô bạn gái diện mạo bình thường như vậy được? Đúng là phí của trời mà!" Cô gái cầm xâu thịt khinh thường trừng mắt liếc nhìn Lương Ý mỉa mai.
"Đâu có bình thường. Anh thấy cô ấy khá đáng yêu đấy chứ." Một thanh niên ở bàn khác quay người lại phản bác, bĩu môi nói: "So với em thì dễ thương hơn nhiều."
"Anh. . . . . ." Cô gái trợn mắt lên giận dữ nhìn anh chàng kia.
Ở phía bên kia.
"Sở Du, anh muốn ăn cái gì?"
Lương Ý hào hứng lắc lắc tay của anh, thấy anh vẫn ngẩn người như đang lạc vào cõi thần tiên thì bất mãn lên tiếng hỏi, "Anh làm sao thế? Ngẩn người gì vậy? Tôi đang hỏi anh đó!"
Tầm mắt Sở Du di chuyển, nhìn cô một cái, nhíu mày, nhìn màn khói lượn lờ quanh xâu thịt nướng, im lặng không nói gì.
"Em gái, bạn trai của em thật tuấn tú! Tôi bán hàng ở đây nhiều năm như vậy cũng chưa gặp được nam sinh nào đẹp trai như cậu ấy cả." Chủ quán hào sảng khen người diện mạo của Sở Du.
"Ông chủ, anh ấy không phải bạn trai của tôi." Lương Ý cúi đầu, nhỏ giọng phủ nhận.
"Là ông xã." Sở Du mặt không thay đổi chợt nhả ra một câu.
Chủ quán ngây ngẩn cả người, hồi lâu sau mới phản ứng được, "Thì ra hai người đã kết hôn rồi. Thật không nhận ra đấy, còn trẻ như vậy. Nhớ năm đó tôi cũng. . . . . ."
"Ông chủ, chúng tôi lấy xâu này, cả xâu này nữa." Lương Ý không để ý tới lời của Sở Du vừa nói, vội vàng cắt đứt hoài niệm “Nhớ năm đó” của chủ quán, chỉ sợ chủ quán cứ giữ lấy bọn họ mà “nhớ năm đó” đến sáng mới thả ra mất.
"Được rồi!" Lão bản nhanh nhẹn nhặt mấy xâu Lương Ý chỉ lên, đối với việc Lương Ý ngắt lời mình cũng không để ý lắm.
Lương Ý nhìn số thức ăn mình đã gọi một chút, ước chừng cũng tương đối rồi, ngẩng đầu quay sang chủ quán nói, "Ông chủ, chúng tôi qua bên kia ngồi chờ nhé."
"Được được!" Chủ quán liên tục gật đầu, cười lớn nói.
"Sở Du, chúng ta qua bên kia ngồi đi." Lương Ý dắt cổ tay Sở Du đi tới một bàn còn trống, bốn phía không có người ngồi.
Trong quá trình di chuyển, Sở Du vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm vào cổ tay áo của mình, mắt phượng dài lóe lên, tựa như đang mong đợi cái gì.
"Được rồi. Ngồi đi!" Lương Ý đặt mông ngồi xuống, buông cổ tay của anh ra.
Sau khi cô buông ra, Sở Du vẫn nhìn chòng chọc thêm một lúc lâu, nút cài kim loại trên ống tay áo lấp lánh bỗng dưng lại khiến anh cảm thấy hết sức chói mắt.
"Sao thế?" Thấy Sở Du cứ đứng mãi mà không chịu ngồi xuống, Lương Ý nghi ngờ hỏi.
"Nút cài. . . . . ." Móng tay nhọn dùng tốc độ cực nhanh nhẹ nhàng xẹt qua cổ tay áo, nút cài lập tức không tiếng động rơi xuống đất. Anh giơ cổ tay lên đưa tới trước mặt cô.
"Nút cài? Nút cài làm sao?" Lương Ý cúi đầu nhìn cổ tay áo đang mở ra của anh, trong nháy mắt chảy một tầng mồ hôi lạnh.
Không phải chứ? Xui xẻo như vậy à? Là cô làm ư? Nhưng hình như cô nhớ mình không tháo nút cài của anh ra mà! Lương Ý cố gắng nhớ lại, xem có tìm được gì để chứng minh mình vô tội hay không.
"Rơi rồi." Sở Du bình thản tố cáo cô.
Lương Ý cắn răng, quyết không thừa nhận, "Không phải tôi làm."
"Em chạm qua nó." Giọng nói thản nhiên không nhanh không chậm.
"Tôi có chạm qua, nhưng điều này không có nghĩa là tôi làm rớt!"
"Đền đi!" Ngữ khí của anh như chém đinh chặt sắt.
"Không đền!" Lương Ý giận dỗi xoay mặt, cô không đền đấy, xem anh làm gì được cô nào.
Sở Du không nói gì, nhìn chằm chằm cô một hồi, đột nhiên xoay người lại. Lương Ý giật mình, lập tức lên tiếng ngăn cản, "Sao thế? Anh đi đâu? Còn chưa trả tiền mà!"
"Hừ!" Người nào đó hừ lạnh một tiếng, cao ngạo ngẩng đầu sải bước đi về phía