Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341527

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1527 lượt.

hội ra ngoài. Lương Ý tính toán ở đáy lòng.
"Vậy bây giờ tôi có thể đi ra ngoài hay không?" Cô bày ra dáng vẻ đáng thương, lần nữa mở miệng hỏi.
Sở Du nhíu mày, giữa lông mi xuất hiện một hai đường nhăn, đôi môi mỏng giống như là bị người ta dùng chỉ vá lại, một chữ cũng không nhảy ra.
Lương Ý cắn răng, vươn tay, nhẹ nhàng kéo ống tay áo áo sơ mi trắng của anh, "phựt" vừa lúc kéo đứt cúc áo trên cổ tay anh, cúc áo màu vàng kim có hoa văn xinh đẹp nhanh chóng rơi xuống trên chăn.
"Này, thợ làm không tốt lắm. Thôi đi! Ha ha. . . . . ." Lương Ý cười gượng mấy tiếng, liền tranh thủ nhặt cúc áo trên chăn lên, cố gắng che giấu tội của mình.
Sở Du không nói gì, Lương Ý yên lòng. Nghĩ thầm: anh có tiền như vậy, một cúc áo thôi mà, sẽ không để tâm.
"Đền!"
Lương Ý đột nhiên ngẩng đầu lên, trợn to hai mắt, không thể tin nhìn anh, "Anh...anh mới vừa nói cái gì?" Cô sẽ không nghe nhầm chứ? ! Sở Du, Sở Du lại muốn cô bồi thường tiền? ! Còn vì một cái cúc áo? !
"3 vạn."
"3 vạn? ! Tại sao anh không đi làm thổ phỉ? ! Anh làm thổ phỉ khẳng định rất có tiền đồ! Còn nữa, đồ chơi này trị giá 3 vạn? Cho dù nó trị giá 3 vạn, tôi cũng chỉ là kéo đứt chỉ mà thôi, cùng lắm thì tôi vá lên là được, tại sao muốn tôi đền 3 vạn? !" Lương Ý rống to, tức giận đằng đằng nhìn chằm chằm Sở Du, kiên quyết không đền.
"Hoa."
"Hoa á hoa, nó vốn có hoa." Cô cúi đầu, nhìn, nhất thời tất cả những lời muốn nói đều bị nghẹn ở trong cổ họng không nói ra lời. Chỉ thấy một vết trầy "tráng kiện" đột nhiên xuất hiện trên cúc áo màu vàng, trên cúc áo có nụ hoa trông rất sống động trong nháy mắt bị phá hư hầu như không còn, mỹ cảm hoàn toàn không có. Một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ cứ thế bị hủy diệt.
Lương Ý hít thở sâu một hơi, cố gắng tỉnh táo nói, "Tiền không có, mạng có một. Anh muốn loại nào?"
"Nợ tiền, đền thịt!" Vừa dứt lời, anh cúi đầu, nhân tiện cầm cúc áo tới, nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay ma sát trên hoa văn, lỗ tai trắng nõn cũng lặng yên không một tiếng động đỏ lên.
"Đền thịt? !" Lương Ý chợt đứng lên từ trên giường, chỉ vào mũi của anh, tràn đầy khí phách chất vấn anh, "Nói! Phương pháp đền thịt cái gì?" Bà ngoại ơi, nếu anh dám nhắc tới ăn thịt cô, uống máu cô, cô hoặc là không làm, đã làm thì làm cho xong, liều chết với anh.
Sở Du ngẩng đầu, sững sờ nhìn đầu ngón tay trước chóp mũi anh, ngay sau đó lại cúi đầu. Màu hồng trên lỗ tai càng thêm tươi.
"Oa? Hôm nay máu anh có thể tuần hoàn?" Lúc này Lương Ý mới phát hiện trên lỗ tai anh đỏ hồng, hơn nữa đã hoàn toàn quên mất chuyện "Nợ tiền đền thịt" đi không còn một mống.
Câu hỏi của Lương Ý khiến sắc mặt Sở Du trong nháy mắt cứng ngắc vô cùng, màu hồng trên lỗ tai cũng nhanh chóng tiêu tán, khôi phục trắng nõn ban đầu.
"Oa, tốc độ tuần hoàn của máu anh cũng thật là nhanh. Có phải anh đã có thể khống chế nó hay không?" Lương Ý tò mò theo dõi lỗ tai anh, hỏi.
Anh ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn cô. "Đền!"
"Đền thì đền, hẹp hòi! Nói, phương pháp đến thịt thế nào?" Lương Ý lầm bầm, cô vốn muốn ngăn đề tài này, không ngờ lại bị anh phát hiện, hiện tại tán dóc trở lại.
"Cho." Anh đưa cúc áo cho Lương Ý.
Lương Ý kỳ quái nhận lấy cúc áo, "Sao cho tôi?"
"Cho em! Đền anh!" Anh chỉ chỉ mặt của chính mình.
"Đền mặt của anh?" Lương Ý kêu lên."Tôi không có kéo nát mặt anh? Sao anh muốn tôi đền mặt? Hơn nữa, mặt cũng có thể đền sao?" Dừng một chút cô lại khiếp sợ hỏi, "Chẳng lẽ anh muốn lột mặt tôi ra, dán vào trên mặt anh? ! Đó cũng quá khó coi!" Nghĩ đến tình cảnh kia, cô không nhịn được sợ run cả người.
Lúc Lương Ý gào to, Sở Du tối mặt, mặt anh khó chịu hất đầu, lồng ngực phập phồng có chút gấp rút hơn so với bình thường.
"Đần!"
"Tôi mới không ngu ngốc! Thương lượng được không?" Lương Ý vốn định đưa tay ra nắm ống tay áo anh cầu xin anh, nhưng vừa nghĩ tới cái cúc áo hy sinh kia, cuống quít hạ tay xuống.
"Thương lượng cái gì?" Anh quay đầu nhìn cô, không hiểu hỏi.
Cô cúi đầu, ngón tay không ngừng nắm chăn trên giường, gương mặt chậm rãi đỏ hồng.
Lúc Sở Du nhíu mày, chuẩn bị xong "chất vấn" cô một phen thì Lương Ý đột nhiên ngẩng đầu lên, nhanh chóng hôn ở trên môi anh. Hôn lén người khác thành công xong lập tức nằm lỳ ở trên giường, dùng chăn đắp mình làm đà điểu.
Lỗ tai Sở Du lần nữa thiêu đốt hừng hực như lửa lớn, trở nên đỏ bừng, hồi lâu cũng vẫn thẫn thờ. Cho đến khi Lương Ý ở trong chăn buồn buồn mở miệng, "Bồi thường thế này được không?"
Không có trả lời, Lương Ý tò mò vén chăn lên, Sở Du duy trì tư thế điêu khắc như lúc cô hôn anh, không nhúc nhích. Lỗ tai hồng hồng lập tức hấp dẫn chú ý của cô.
"Anh. . . . . . đang xấu hổ? !" Lương Ý nhỏ giọng thử dò hỏi.
"Nói bậy!" Người nào đó lập tức lớn tiếng kích động phản bác, "Em mới xấu hổ!" Mặt nghiêm túc.
"Nhưng lỗ tai anh đều đỏ." Lương Ý tiếp tục phản bác.
"Máu không tuần hoàn!" Giải thích hợp lý lẽ.
Lương Ý trừng mắt nhìn, vừa nãy không phải anh nói đã tuần hoàn sao? Sao đột nhiên lại không tuần hoàn? Cô nheo mắt lại, chăm chú nhìn mặt anh một l


The Soda Pop