XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

“Ra vậy.” Người phụ nữ cúi đầu, nắm giấy trong tay càng bóp chặt thêm.
Người phụ nữ cầm chổi tò mò nhìn chòng chọc cô một lát, cảm thấy sắc mặt của cô có chút kỳ quái, khó hiểu lên tiếng, “Hôm nay trông cô lạ quá.”
“Hả? Thế sao?” Người phụ nữ hoảng sợ ngẩng đầu lên.
“Cô thật sự rất lạ. Có phải bị bệnh hay không?” Sắc mặt tái nhợt, sẽ không phải là bị bệnh thật chứ?
“Có lẽ do hôm qua trúng gió nên mới cảm một chút thôi.” Cô nhỏ giọng trả lời.
Người phụ nữ cầm chổi gật đầu một cái, bày ra nét mặt “hóa ra là thế” nói tiếp, “Nếu vậy thì chúng ta nhanh chóng quét dọn rồi về nhà thôi.”
“Ừ.” Cô nhẹ nhàng gật đầu, bình tĩnh nhét nắm giấy vào trong túi áo của mình.






"Thân thể của tiểu Du hiện tại như thế nào?" Mẹ Sở gấp gáp hỏi đại sư Cố.
Đại sư Cố buông dụng cụ hình tròn ở trong tay xuống, nhìn Sở Du với gương mặt bị “thiêu đốt” hoàn toàn đang nằm trên giường, chân mày hơi nhíu lại, "Thân thể của thiếu gia bị ánh nắng mặt trời làm tổn thương, đã bị tổn hại, tạm thời lâm vào trạng thái hôn mê. Cũng may hôm qua chỉ là nắng chiều, nếu là giữa trưa thì hậu quả thực sự không thể tưởng tượng nổi."
Mẹ Sở nghe xong thì nghiến răng nghiến lợi, nếu không phải vì Lương Ý thì tiểu Du cũng sẽ không rơi vào tình trạng này!
"Phu nhân, nên tranh thủ thời gian chuẩn bị vật tế đi." Đại sư Cố nhìn ra được sự oán giận của mẹ Sở, nhưng hiện tại cũng không phải là thời điểm thích hợp để oán giận. Thay vì lãng phí thời gian để làm điều vô nghĩa đó, chi bằng nhanh chóng nghĩ biện pháp khắc phục thì hơn.
"Giống như mọi lần sao?" Mẹ Sở hỏi.
"Vẫn còn đang bị hôn mê, ông mau đi chuẩn bị cho tôi đi. Lần này, phải chuẩn bị ba người."
Quản gia ngạc nhiên nhìn mẹ Sở, "Sao lại. . . . . ."
Bà ngắt lời, "Hiện giờ không cần trái tim, phải là máu người, máu tươi."
"Nhưng bắt một lúc nhiều người như vậy, cảnh sát sẽ nghi ngờ." Quản gia do dự nói.
Mẹ Sở hừ lạnh một tiếng châm chọc, "Mấy thứ ‘đồ bỏ đi’ lúc trước không phải cũng để cảnh sát phát hiện sao? Theo tôi được biết, bọn họ đã điều tra sự việc này rồi. Hiện giờ chúng ta căn bản cũng không còn sự lựa chọn nào khác."
Quản gia cúi đầu, đáy mắt dao động mãnh liệt; nhưng cuối cùng, ông ta vẫn nặng nề gật đầu một cái.
"Trong vòng một giờ phải chuẩn bị xong!" Mẹ Sở nghiêm mặt nhắc lại một lần nữa.
"Vâng!"
Quản gia ngay lập tức xoay người, đi đến gara của biệt thự, lái một chiếc xe hơi màu đen ra ngoài. Từng giọt mưa tạt vào mui xe, phát ra những tiếng “lộp bộp”. Đường phố vắng vẻ hoàn toàn yên tĩnh, trừ âm thanh của những hạt mưa rơi xuống đất.
Đêm nay là cả một đêm mưa. . . . . .
Nửa tiếng sau.
"Tài xế taxi, dừng xe!" Một người thanh niên đứng trú mưa dưới trạm đỗ xe bus cố gắng vẫy tay với chiếc xe taxi màu xanh duy nhất đang chạy trên đường.
Tài xế taxi dừng xe ngay trước mặt anh ta, anh ta vội vã chui vào chỗ ngồi phía sau, lấy tay vuốt mặt một cái rồi phủi phủi nước mưa bám trên quần áo, sau đó oán trách nói: "Thời tiết chết tiệt này, trước khi ra cửa thì rõ là đẹp, vậy mà không tới mười phút sau đột nhiên lại mưa."
"Đi đâu?" Tài xế ở đằng trước chợt mở miệng hỏi.
Ý thức được mình vẫn còn chưa nói địa chỉ với tài xế, người thanh niên vội vàng lên tiếng, "Đến Ngân hàng Công thương ở đường Tân Bình, bạn tôi đang chờ ở đó."
Tài xế không đáp lại anh ta, nghe xong nơi cần đến thì lập tức lái xe đi.
Sau khi đi được tầm mười phút, người thanh niên đột nhiên nhận thấy trong xe có một mùi gì đó kỳ quái, anh ta nghi hoặc hỏi tài xế, "Anh tài xế, trong xe anh có mùi gì lạ thế?"
"Mùi xăng." Tài xế không quay đầu lại lạnh nhạt trả lời.
Đột nhiên chiếc xe quẹo một cái, người thanh niên bị bất ngờ, không cẩn thận đập mạnh trán vào thành xe bên phải. Bàn tay chống đỡ của anh ta bị ướt nhẹp nước, anh ta cau mày chán ghét vẩy vẩy bàn tay của mình, không khỏi oán giận, "Anh tài xế, xe của anh sao có lắm nước vậy?" Ánh sáng trong xe quá mờ, nhìn không rõ lắm, anh ta nghĩ chắc chỉ là nước mưa thôi.
"Vị khách trước có cầm theo ô lên." Taxi ngừng lại một chút, tài xế quay đầu nói, "Tới nơi rồi."
"Nhanh như vậy sao?" Người thanh niên lẩm bẩm, ngó đầu ra ngoài cửa xe, hướng về phía cô gái ăn mặc hết sức hở hang đang đứng trước của Ngân hàng Công Thương ngoắc ngoắc.
Sau khi cô gái kia nhìn thấy anh ta thì vẻ mặt không vui đội mưa chạy ra mở cửa xe, ngồi vào ghế bên phải.
"Sao anh lâu thế?" Cô gái dùng sức đập mạnh vào bả vai người thanh niên một cái, thể hiện sự bất mãn trong lòng.
Người thanh niên cười hì hì nâng cằm của cô gái, ánh mắt thô bỉ nhìn chằm chặp vào bộ ngực lộ ra một nửa của cô ta, vội vàng giải thích, "Không thể tự lái xe tới chứ sao nữa. Mà không phải bây giờ anh đã đến rồi ư?" Nói xong, anh ta còn vươn tay lên vuốt ve bộ ngực của cô nàng.
"Đáng ghét!" Cô gái giả bộ tức giận đẩy đầu anh ta một cái.
Người
thanh niên ti tiện cười một tiếng, một tay vòng ra sau vuốt vuốt lưng cô gái, mập mờ kề sát tai cô ta thì thầm, “Bây giờ chúng ta