Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.

hàng rào hoàn toàn không tổn hao chút nào. Con ngươi đỏ ngầu đảo một vòng, khuôn mặt càng trở nên kinh khủng, cục thịt tựa như đang ngọa nguậy, anh càng thêm dùng sức cào móng tay lên hàng rào.
Hàng rào phát ra từng tiếng nổ cùng với tiếng chấn động, làm cho người ta không thể không hoài nghi hàng rào màu đỏ vô hình giống như sau một giây sẽ sụp đổ.
"Đại sư Cố, thứ ông đang làm rốt cuộc an toàn không?" Mẹ Sở trầm mặt hỏi.
Đại sư Cố thầm cắn răng ngà, quay đầu, cười lạnh nói, "Trước có thể bảo đảm an toàn với bà, nhưng bây giờ, rất khó nói."
Mẹ Sở nheo lại mắt, uy hiếp nói: "Nếu như hàng rào này xảy ra vấn đề gì, tôi với ông cũng sẽ không có kết quả tốt."
Đại sư Cố liếc bà ta một cái, lại dùng dao găm cắt một đường lên nơi cổ tay lần nữa, máu tươi tiếp tục phun trào xuống, lúc này chỗ vết thương đã sớm có thể thấy rõ.
Đôi môi Đại sư Cố đã trắng bệch, chỉ thấy ông ta ngồi chồm hổm, ngưng mắt nhìn đồ đằng nhanh chóng hấp thu máu tươi, đợi đến khi máu tươi hấp thu tương đối, ông ta đột nhiên kìm ở vết thương của mình, dùng đầu ngón tay thấm từ chỗ cổ tay lưu lại máu tươi, nhanh chóng vẽ một loài chim giữa đồ đằng.
"Khải!" Bàn tay nặng nề kìm ở giữa đồ đằng, trên thảm thế nhưng giương lên từng giọt máu cực kỳ nhỏ, màu hồng chói mắt bỗng nhiên xuất hiện. Màu hồng biến mất trong nháy mắt, một con chim thân thể màu đỏ sậm đột nhiên xuất hiện tại giữa đồ đằng.
Trên một chân điểu chỉa vào một đám lông chim màu vàng kim, giống như con chim được quấn gấm cao cấp, đứng nghiêm ở đỉnh đầu, theo động tác của nó mà đung đưa.
"Lên đi, thứ điểu!" Đại sư Cố phân phó nói.
Một chân điểu tựa như nghe hiểu lời ông ta, nhảy lên từ trên thảm trải sàn, bay qua hướng Sở Du.
"Đó là vật gì?"
"Thứ điểu. Một loại huyễn thú đặc biệt, lông vũ trên người nó là địch độc, lông mao trên đỉnh đầu có thể tùy ý biến đổi dài ngắn, dùng để trói buộc kẻ địch hành động." Đại sư Cố nhắm mắt lại, không biết từ nơi nào móc ra một đạo phù màu vàng, vững vàng đâm vào miệng vết thương, thần kỳ là, tay đang nhỏ máu khi chạm vào đạo phù thì trong nháy mắt ngưng chảy máu.
"Nó sẽ thương tổn đến tiểu Du sao?" Mẹ Sở vẫn không yên lòng.
"Phu nhân có thể yên tâm. Đối với người bình thường mà nói lông vũ có lẽ là một loại độc dược trí mạng, nhưng mà đối với thiếu gia mà nói, chỉ là một loại thuốc mê mà thôi." Sau khi thứ điểu thả ra, Đại sư Cố nhắm mắt lại ngồi trên chiếu, bắt đầu nghỉ ngơi lấy lại sức.
"Nhưng là. . . . . ."
"Phu nhân! Nếu bà không yên lòng, tự mình đi ra pháp trận này, tự mình chế phục con trai của mình." Đại sư Cố đột nhiên mở mắt ra, cắt đứt lời nói của mẹ Sở, trong lời nói rất châm chọc.
Mẹ Sở lạnh lùng liếc nhìn Đại sư Cố, mím môi không nói, sau đó quay đầu quan sát tình huống chiến đấu của một người một chim.






Thứ điểu quanh quẩn ở trên đỉnh đầu Sở Du, chậm chạp không có phát động bất kỳ công kích nào, tựa hồ đang tìm cơ hội để hành động. Mà Sở Du giống như là hoàn toàn không nhìn thấy nó trên đầu, lực công kích lá chắn từng lần một đều lớn hơn nhiều, dù đã gia tăng rồi củng cố lá chắn vững chắc nhưng dưới lực tàn phá lớn mạnh của anh cũng có vẻ lảo đảo sắp nát.
Nhưng vào lúc này, thứ điểu quanh quẩn phía trên đột nhiên bay khỏi đỉnh đầu anh, đi tới phía sau lưng anh, cánh lớn màu đỏ sậm mở rộng, một luồng ánh sáng màu đỏ bắn nhanh tới phía sau lưng anh.
Vậy mà, anh vẫn đang trong trạng thái công kích, cái ót lại tựa như mọc mắt, xoay người một cái, mục tiêu thất bại, lông vũ đâm về lá chắn, cuối cùng bị lá chắn ngăn lại.
Thứ điểu thấy mình công kích thất bại, phát ra một tiếng thét chói tai "Nha nha nha ——", tiếng kêu khàn khàn huyên náo, làm cho người ta không nhịn được hoa mắt, nó mở cánh thật to, vài sợi lồng vũ màu đỏ sậm liên tục bắn nhanh về phía Sở Du.
Móng tay Sở Du vốn đã dài nay lại điên cuồng sinh trưởng, chỉ thấy đầu ngón tay anh giương lên, móng tay cứng như sắt thép thế nhưng chém đứt tất cả lông vũ ở giữa không trung, anh nhếch nhếch miệng, hàm răng trắng noãn lộ ra trong không khí, cục thịt màu đỏ sậm hơi co rúm, gương mặt vốn đã mơ hồ dữ tợn giờ phút này có vẻ vô cùng doạ người.
"Đại sư Cố. . . . . ." Mẹ Sở che kín lỗ tai khổ sở nheo mắt lại.
Đại sư Cố quay đầu, nhàn nhạt nói, "Yên tâm, phu nhân. Sẽ không điếc." Chỉ cần lá chắn vẫn còn.
"Bồm bộp ——"
Một bóng đen ngay tại lúc ông ta quay đầu trong nháy mắt ngăn trở tầm mắt của ông ta, Đại sư Cố ngẩn ra, ngay sau đó mới phát hiện bị ném lên trên lá chắn chính là thứ điểu bị mình triệu ra.
Thứ điểu va chạm lên vách tường, nhếch nhác ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh, lông vũ màu đỏ sậm bị móng tay Sở Du chà xát tan tác, trên mặt thảm tràn đầy lông vũ nhỏ vụn, trên bàn chân màu vàng nhạt của nó bị máu nhuộm đỏ. Lông vũ trên trán bị cạo sạch, lộ ra da thịt trắng noãn.
Đứng nghiêm tại phía trước, Sở Du cứng đờ giãy dụa thân thể nói lẩm bẩm, từng bước từng bước đi tới.
"Đại sư Cố!" Mẹ Sở lạnh lùng gọi ông ta một tiếng. Đối mặt với tìn


Insane