Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1582 lượt.
bước chân gấp rút vang lên, cửa phòng tắm bị mở ra, mẹ Sở đi vào phòng tắm nhìn phòng tắm sau bốn tuần, nhíu nhíu chân mày đi tới trước thùng gỗ, bất mãn nói với quản gia sau lưng: " Ba người chỉ có ngần này máu?"
Quản gia áy náy trả lời, "Rất xin lỗi phu nhân. Trong ba người đó có một người bị thương, mất máu quá nhiều, thời điểm đổ máu chỉ còn lại bằng hai phần ba của hai người kia."
Mẹ Sở nhíu tròng mắt lại, xoay đầu lại, hừ lạnh một tiếng, giọng nói nguy hiểm, "Ông đang thật giả lẫn lộn?"
"Thời gian quá ngắn, chúng tôi gấp rút tìm chỉ được ba người, nhưng là. . . . . ."
"Vào đi!" Mẹ Sở lạnh lùng nói.
Đại sư Cố mở cửa, nhìn Mẹ Sở nói: "Phu nhân, chút máu này còn chưa đủ, hôm nay thân thể thiếu gia chậm lại, ít nhất cũng cần hơn nửa thùng mới được, nhưng bây giờ chỉ có nửa thùng là chuyện gì?"
"Chuyện này tôi đã bảo A Quản đi xử lý." Mẹ Sở lạnh lùng nhìn ông ta, không nhanh không chậm nói.
Đại sư Cố trầm mặc phút chốc, ngay sau đó trầm giọng nói, "Phu nhân, hôm nay chỉ có chút máu này căn bản cũng không có biện pháp tiến hành tu bổ. Nếu như lần sau lại xảy ra thế, tôi không dám cam đoan sẽ có chuyện xảy ra sinh."
"Lời này của ông là có ý gì?"
"Lần trước Sở thiếu gia mất trí công kích phu nhân, không phải ngài chưa từng thấy, hơn nữa hôm nay thân thể bị tổn thương, còn có đầu mất lý trí, lực công kích kia, cũng không phải là đám Phàm Phu Tục Tử như bọn tôi có thể chế phục." Đại sư Cố vuốt vuốt râu ria thật dài, rầu rĩ nói.
"Nếu thân thể của nó đã bị hao tổn, không phải lực công kích sẽ giảm xuống sao?"
"Cũng không phải, phu nhân. Trước đó mặc dù thiếu gia có thể bị tôi chế dùng là bởi vì thiếu gia còn một tia lý trí cuối cùng, sẽ khống chế năng lực của mình, nhưng hôm nay, người hoàn toàn mất đi suy nghĩ cũng chỉ là một dã thú chỉ biết phá hư thôi. Người, tay không làm sao có thể đấu thắng dã thú!"
"Nhưng nó vẫn còn đang hôn mê, không phải sao? Nếu vẫn còn đang hôn mê thì sẽ không có lực công kích."
"Trước kia tôi thi triển thuật chữa trị cho thiếu gia thì thiếu gia đã lộ ra dấu hiệu thức tỉnh rồi. Cho nên lúc thuật pháp vẫn chưa xong đã dốc hết sức dẫn cậu ấy rời đi. Nhưng hôm nay. . . . . . Tôi không dám cam đoan lúc nào thiếu gia sẽ tỉnh lại."
"A ——"
Vừa dứt lời trong nháy mắt, một tiếng thét chói tai vang tận mây xanh lập tức truyền tới.
Mẹ Sở và Đại sư Cố liếc mắt nhìn nhau, lập tức lao ra thư phòng, một người phụ nữ tuổi chừng hơn 30 thét lên, bộ mặt máu tươi chạy tới chỗ họ. Sở Du bị thương trên mặt đang đuổi sát ở sau lưng bà ta, móng tay dài bén nhọn đã dài ra, ước chừng hơn 40 centi mét, chỗ đi qua, vách tường trắng noãn đều lưu lại vết trầy móng tay loang lở, vết trầy hãm sâu trong đó.
"Đại sư Cố, phải làm sao bây giờ?" Mẹ Sở gấp gáp nhìn Đại sư Cố đứng ở một bên.
Đại sư Cố âm thầm phỏng đoán trong lòng, xem ra hai người giấy mình mới vừa nghiên cứu ra đã dữ nhiều lành ít, thật là đáng tiếc.
Đại sư Cố trầm tư không trả lời mẹ Sở, mà từ trong ống tay áo móc ra một chút bột, không ngừng vòng tới vòng lui tại chỗ, đem bột vẩy trên đất, rất nhanh, trên đất xuất hiện đồ án quái dị.
"Phu nhân, cứu tôi!" Người phụ nữ kêu khóc, hướng mẹ Sở cầu cứu.
Mẹ Sở nhíu mày một cái, cũng không có nói gì, đột nhiên, người phụ nữ đang mệt mỏi chạy trối chết lảo đảo một cái, bị trật chân té trên mặt đất, té ngã trên đất, lúc này Sở Du cách người phụ nữ có một bước.
"Nguy rồi!" Đại sư Cố nhìn thấy người phụ nữ té lăn trên đất thì dừng động tác vẩy bột lại.
Mẹ Sở tức giận quát ông ta, "Ông còn có ý định quan tâm người khác? Vẫn nên tranh thủ thời gian nghĩ biện pháp thế nào chế phục tiểu Du đi!"
Đại sư Cố nhìn mẹ Sở một cái, lại nhìn người phụ nữ té xuống đất cầu cứu một cái, nhắm mắt lại, một lát sau tăng nhanh tốc độ vẩy bột thuốc.
"A ——"
Tiếng kêu thê lương của người phụ nữ giống như là tới từ địa ngục, mẹ Sở không đành lòng quay mặt đi, máu chảy ra từ ổ bụng của bà ta, móng tay bén nhọn của Sở Du giống như dao sắc, liên tiếp cứa lên bụng của bà ta, máu, nhiễm đỏ thảm trắng noãn, mùi tanh tràn ngập cả hành lang dài, lúc này bụng người phụ nữ đã bị đào nhão nhoẹt, ruột chảy đầy đất, khuôn mặt bà ta dính đầy máu tươi, lúc sắp chết mở mắt thật to, tựa hồ đang oán hận số mạng mình bất công.
"Không phải. . . . . . Không phải. . . . . ." Anh tự mình lẩm bẩm, ngũ quan hoàn toàn mất đi hình dáng, Sở Du cảm thấy mục tiêu của mình đã mất đi hơi thở, tiếp tục nện bước chân lảo đảo đi tới chỗ Đại sư Cố.
"Ông làm xong chưa?" Mẹ Sở lớn tiếng chất vấn.
Đại sư Cố nheo mắt lại, liếc bà ta một cái, âm trầm nói: "Được rồi." Dứt lời, ông ta lập tức dùng dao găm cắt một vết thật sâu trên tay mình, vết thương theo tay chảy xuống, nhỏ xuống đồ đằng, tượng đồ đằng tự động hấp thu máu, điên cuồng cắn nuốt máu tươi rơi xuống, nửa ngày trôi qua, tượng đồ đằng hấp thu đủ máu tươi, từ dưới dâng lên một hàng rào màu đỏ thắm.
Sở Du lảo đảo đi tới trước hàng rào màu đỏ thắm, chuyển động cổ cứng đờ, nghiêng nghiêng đầu, đưa móng tay ra quệt hàng rào một cái,