Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341592
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.
y, bây giờ cháu gọi điện thoại báo cảnh sát." Mặc dù Na Na nói nghi ngờ Hinh Hinh có liên quan đến việc tiểu Ý mất tích, nhưng lúc đó anh không tin. Lúc này không liên hệ được với Na Na, khiến cho anh không thể không hoài nghi.
"Cảnh sát sẽ chịu để ý sao? Bây giờ còn chưa đến 24 giờ." Mẹ Lưu ngã ngồi xuống ghế sofa, hoảng sợ hỏi.
"Sẽ không đâu, chuyện tiểu Ý mất tích đã khiến cho cảnh sát chú ý, Na Na là vì tiểu Ý mới mất liên lạc. Bọn họ nhất định sẽ nhanh chóng xử lý chuyện này." Tình Phong nói chắc chắn.
Lưu mụ mẹ tâm sự nặng nề gật gật đầu, trong đầu càng không ngừng cầu nguyện, chỉ mong đây chỉ là sợ bóng sợ gió một cuộc.
Một tiếng sau.
Điện thoại của Tình Phong vang lên, anh cuống quýt ấn nút nghe. Đầu bên kia điện thoại cung cấp cho anh một tin tức động trời. Sau khi tắt máy, anh vẫn còn kinh ngạc nhìn chằm chằm di động trên tay, đầu óc vô cùng hỗn loạn.
"Sao vậy?" Mẹ Lưu thận trọng hỏi.
Tình Phong khó khăn nuốt nước miếng một cái, mới lên tiếng, "Cảnh sát nói, nhà Hinh Hinh không có ai, nhưng trong nhà có một vũng máu, họ muốn người thân qua đó làm xét nghiệm ADN."
Mẹ Lưu vừa nghe xong, nhất thời hôn mê bất tỉnh.
"Mẹ, mẹ ngồi đó nhìn gì vậy?" Thiếu nữ nhìn thấy mẹ mình vẫn ngồi im trên ghế, ánh mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm cái bàn, hiếu kỳ liền đi tới hỏi.
Người phụ nữ tên A Phương nghe được tiếng con gái hỏi lập tức thu lại tờ giấy trắng đã mốc meo, thả vào trong ngăn kéo, "Không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ lại một chuyện trước kia mà thôi."
"Như vậy sao." Thiếu nữ gật đầu một cái, sau đó cười nói, "Con đã làm xong cơm, chúng ta ăn cơm đi!"
Người phụ nữ cười cười, gật đầu một cái, trước khi đi còn lo lắng nhìn lại ngăn kéo, trái tim một hồi phiền muộn.
Dây xích nặng nề quấn quanh cổ chân trắng nõn rơi xuống mặt sàn phát ra tiếng vang "loảng xoảng" chói tai. Lương Ý bước từng bước, chậm rãi đi về phía nhà vệ sinh. "Cốc cốc cốc" tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang bước chân của cô. Lương Ý quay đầu lại, cửa phòng lặng lẽ được mở ra, dì Linh bưng thức ăn đi vào.
Lương Ý nhìn dì Linh, không nói gì. Sắc mặt của cô tái nhợt, đầu tóc rối tung, đôi môi không có một chút huyết sắc, cả người đều tản ra vẻ tiều tụy. Dì Linh đau lòng nhìn sợi dây xích sắt dài chừng 10m quấn dưới chân cô, yên lặng thở dài.
"Thiếu phu nhân, ăn cơm đi." Dì Linh bưng thức ăn đặt trên bàn trang điểm, để cho Lương Ý đỡ phải kéo sợi xích đi mệt nhọc.
Lương Ý lắc đầu một cái, hai mắt vô thần, hơi thở mong manh, "Tôi không muốn ăn."
"Nhưng cô đã không ăn gì cả một ngày rồi." Dì Linh gấp gáp nói.
Lương Ý ngạc nhiên hỏi, "Làm sao dì biết?"
"Tiếng bước chân, thiếu gia vừa sinh ra tôi đã ở chỗ này chăm sóc cho đến bây giờ, vậy nên vô cùng quen thuộc với tiếng bước chân của cậu ấy. Tôi phải đi trước đây." Dì Linh cung kính khom người, chuẩn bị rời đi, Lương Ý vội vàng kéo lại ống tay áo của bà, "Dì phải đi ư? Vậy tôi thì sao?"
"Thiếu phu nhân, nếu cô không muốn hạ thái độ của mình xuống, thì đừng nói gì cả, tránh lại chọc giận thiếu gia." Dì Linh không nhanh không chậm cho cô một lời khuyên, đúng lúc này cửa phòng được mở ra.
Thân thể của Sở Du đã khôi phục lại được bảy tám phần, vẻ mặt lạnh lùng thẳng bước đi vào. Nhìn thấy Lương Ý đang đứng bên cạnh dì Linh, chân mày anh khẽ cau lại, đôi mắt đen như mực thoáng qua một chút không vui.
"Thiếu gia, tôi ra ngoài trước." Nói xong, dưới cái nhìn chăm chú của Lương Ý, bà bước nhanh rời đi.
Sau khi dì Linh ra khỏi phòng, Lương Ý liếc mắt nhìn Sở Du, buồn bực ngồi xuống, cơm cũng không ăn nữa. Phía sau truyền đến tiếng bước chân “lộc cộc”, cô biết, Sở Du đang đi tới.
Đôi cánh tay rắn chắc vòng qua eo Lương Ý, cô không nhịn được lập tức rụt người lại. Vòng tay của người nào đó càng thêm thắt chặt, khiến Lương Ý phải kêu lên một tiếng. Hơi thở ấm áp phả lên viền tai quấy nhiễu cô, cô không muốn để ý đến, nhưng dáng vẻ mập mờ như hình với bóng của hai người hiện giờ cô không có cách nào mà thích nổi.
"Không ăn sao?" Sở Du liếc nhìn chỗ thức ăn trên bàn trang điểm, đưa tay vuốt vuốt tóc trên đỉnh đầu cô. Lương Ý tức giận nheo mắt lại, môi mím thật chặt.
"Anh cho em ăn!" Vừa dứt lời, anh cầm thìa lên xúc một chút cơm, đưa tới bên miệng cô. Lương Ý quyết không hé miệng, lạnh lùng hất mặt.
"Không ăn?" Sở Du ôn hòa hỏi.
Hừ! Tuyệt đối không ăn của bố thí. Lương Ý âm thầm thề trong lòng, cô đã đem mấy miếng cơm vừa ăn lúc trước ném ra tận Thái Bình Dương xa xôi rồi.
"Đổi cái khác nhé?" Sở Du trưng cầu ý kiến của cô. Lương Ý vẫn cao ngạo nghiêng đầu, đồng thời, cô len lén liếc cái thìa một cái. Sau đó không biết là do vô tình hay cố ý mà dùng khuỷu tay của mình nhẹ nhàng đụng vào tay cầm thìa của anh. Cái thìa rơi xuống , phát ra tiếng kêu thanh thúy. Lương Ý lặng lẽ nhếch khóe miệng.
Sở Du cau mày, nhặt cái thìa lên, rồi nhàn nhạt nhìn cô, mặt không đổi sắc lại xúc thêm một thìa cơm nữa, tiếp tục đưa tới bên miệng. Lương Ý trợn to hai mắt, quả thật không t