Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341602

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1602 lượt.

hể tin nổi, không ngờ Sở Du nổi tiếng thích sạch sẽ lại dùng cái thìa đã rơi xuống đất xúc cơm cho cô ăn. Không những thế còn không hề lau qua, cái này, đúng là làm cho người ta kinh ngạc không thốt nên lời!
"Ăn!" Sở Du hung hăng đưa thìa cơm tới.
Lương Ý quay đầu, ngực phập phồng có chút kịch liệt, bởi vì lúc này cô đang cố nén tức giận.
"Ăn!" Thìa cơm đã đưa sát đến môi rồi, rốt cuộc cô cũng không nhịn được nữa, đập bàn, "Mẹ nó, anh cố ý có phải không?" Đúng là ‘chú có thể nhẫn nhưng thím không thể nhịn’ nha!
Sở Du mở lớn hai mắt, vẻ mặt vô tội, Lương Ý lại càng thêm tức giận, nhận định là anh cố ý gây phiền toái cho mình, "Đồ đáng ghét, tôi nói cho anh biết, có gan thì anh chỉnh chết tôi đi, nếu không, tôi sẽ chỉnh chết anh!" Bộ dạng Lương Ý giận dữ ngút trời, rất có khí thế của Mẫu Dạ Xoa.
"Anh có gan." Sở Du ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt kiên định.
Lương Ý nhướn mày, trầm mặt, "Cho nên anh định chỉnh chết tôi?"
Sở Du lắc đầu một cái, "Không phải nói sinh con sao?" Trưng ra vẻ mặt không hiểu em đang nghĩ đến cái gì.
Vẻ mặt tức giận của Lương Ý trong nháy mắt nứt nẻ, chỉ thấy cô ngây ngốc nhìn Sở Du chằm chằm, cuối cùng gào thét, "Mẹ nó, ai nói đang thảo luận cái này với anh?"
Tại sao cái tên hiếm thấy này luôn có thể nghĩ lệch sang chuyện khác chứ. Hơn nữa rõ ràng cô nói là “chỉnh chết cô”! “Chỉnh chết cô”! Có phải là sinh con đâu!
(Giải thích: “Chỉnh chết” có phiên âm là Zhěng sǐ (chỉnh tử), còn “Sinh con” có phiên âm là Shēng háizi (sinh hài tử), nói nhanh thì nghe na ná ^^)
"Không thảo luận cái này, thì thảo luận cái gì?" Sở Du hờ hững nói, hình như đối với những vấn đề khác không có hứng thú.
Lương Ý hít thở sâu mấy lần, đè ép lửa giận sắp thiêu đốt hết lục phủ ngũ tạng của cô xuống, "Ví như, anh tháo cái xích khóa chết tiệt này ra!" Cô dữ tợn cười một tiếng, bình tĩnh nói.
Sở Du trực tiếp cự tuyệt, "Không thể!"
Khốn! cái tên đáng chết này!
"Thật sự không thể?" Lương Ý mặt dày hỏi lại.
Sở Du lẳng lặng nhìn cô, mãi tới khi Lương Ý có cảm giác nụ cười trên mặt mình đã sắp đông cứng tới nơi thì anh mới mở miệng, "Có thể." Lời vừa nói ra, Lương Ý nhất thời nhìn thấy trăm hoa đua nở xung quanh, "Nhưng. . . . . ." Trong nháy mắt lại rơi xuống vực sâu địa ngục.
"Nhưng mà cái gì?" Cô không nhịn được bực bội chất vấn.
"Em sẽ chạy trốn!" Sở Du nắm lấy cổ tay Lương Ý, kéo một cái, Lương Ý bất ngờ mất đi trọng tâm ngã vào lồng ngực của anh. Sở Du vòng hai tay ra ôm chặt, Lương Ý bị ghìm có thấy hơi đau, vì vậy cô lấy tay đẩy anh một cái. Anh lại tăng thêm sức lực, cuối cùng Lương Ý quyết định không giãy giụa nữa.
"Anh đối xử với em không tốt sao? Tại sao em luôn muốn chạy trốn?" Sở Du ở bên tai Lương Ý nỉ non.
Cảm giác chua xót trong tim Lương Ý dâng lên, cô lắc đầu, ra vẻ không quan tâm mà nói, "Tôi không thích anh, tôi muốn về nhà."
Sở Du buông cô ra, cười lạnh, "Em thích anh ta đến vậy sao?"
Lương Ý nhíu mày, khó hiểu nhìn anh chằm chằm, "Anh đang nói linh tinh cái gì thế?"
"Anh nói linh tinh? Em đang ngầm bảo vệ anh ta, có đúng không? Em sợ anh gây bất lợi cho anh ta chứ gì? Đã nhiều năm như vậy, anh vẫn chưa xuống tay với anh ta là vì hai người không có liên lạc, nếu không, anh ta đã không thể bình an sống tới ngày hôm nay." Sở Dủ lạnh lùng cười, nhấc một lọn tóc vương trước ngực cô lên khẽ cuộn.
Lương Ý nhíu mày thêm sâu, "Rốt cuộc anh đang nói tới ai?"
"Là ai trong lòng em biết rõ. Nhưng em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ không để anh ta cản trở chuyện giữa hai chúng ta." Sở Du ôn nhu cười một tiếng, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt trắng nõn của cô.
Lương Ý đẩy tay của anh ra, "Anh muốn làm gì?"
"Đến lúc đó em sẽ biết. Tất cả những người muốn giành em ra khỏi tay anh đều không có kết quả tốt đẹp đâu." Sau khi lạnh lùng để lại những lời này, Sở Du mang theo gương mặt đầy sát ý rời khỏi phòng. Lương Ý muốn kéo anh lại, nhưng vướng sợi dây xích nên cách cửa nửa mét nữa phải dừng lại, đành buồn bực đứng giậm chân tại chỗ.
"Mẹ à, hình như gần đây mẹ không được yên lòng." Cô gái ngồi trên ghế sô fa gặm táo, tay cầm điều khiển TV chuyển kênh qua lại, lên tiếng hỏi.
Người phụ nữ a Phương nghe vậy thì cười nhạt, "Có thể là do gần đây mẹ có chút không thoải mái."
Cô gái nhíu nhíu mày, "Vậy mẹ mau về phòng nghỉ ngơi đi."
"Ừ." Bà gật đầu, rời khỏi phòng khách. Sau khi về tới phòng ngủ thì lập tức đi thẳng tới trước bàn, rút tờ giấy trắng có chữ viết bằng máu tươi ở trong ngăn kéo ra. Bà trầm mặc thật lâu, nghiêng đầu liếc mắt nhìn con gái đang thích thú xem TV ở bên ngoài một cái, cuối cùng ấn phím gọi số điện thoại viết trên tờ giấy.
Không bao lâu sau, bà liền nghe được một giọng nói yếu ớt truyền đến, "Xin chào, xin hỏi ai ở đầu bên kia vậy?"
Người phụ nữ a Phương cũng không lập tức trả lời, mãi cho đến khi người kia hỏi lại một lần nữa, bà mới ấp a ấp úng nói: " Xin...xin chào."
"Xin hỏi cô là. . . . . ."
Bà cắn cắn môi, do dự hỏi, "Trong nhà của chị, có phải, có phải là có người bị bắt cóc hay không?"
Điện thoại đột n