Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1591 lượt.
a.
Đại sư Cố nghẹn họng, không biết nên giảng hòa như thế nào. Sắc mặt quản gia âm u, mở miệng cắt đứt đối thoại giữa bọn họ, “Ngón tay của thiếu gia vừa rồi có nhúc nhích, không biết cậu ấy. . . . . ."
Đại sư Cố vội vàng đi lên trước, vươn tay ra thăm dò trán của Sở Du một cái, nghiêm nghị nói, "Mấy người ra ngoài đi, để thiếu phu nhân lại!"
"Tại sao cho bọn họ đi ra ngoài, còn để lại mình tôi?" Lương Ý đối với sự sắp xếp này hoàn toàn không hài lòng.
Đại sư Cố cười lạnh nói, "Thiếu phu nhân muốn đi ra ngoài cũng được. Chỉ có điều cô có thể thành công hay không."
Lương Ý nghe vậy, ảo não xoay mặt. Cô biết thần côn này nhất định có biện pháp khiến cho cô không thể rời khỏi phòng tắm này. Mà quản gia cùng Mẹ Sở thì lập tức ra ngoài.
"Thiếu phu nhân, tới đây." Đại sư Cố móc một lá bùa từ trong túi ra, đưa cho cô. Lương Ý nghi hoặc nhận lấy, "Nó dùng để làm gì? Anh ấy biến thành cương thi rồi à? Mà sao túi của ông có nhiều thứ vậy, ông là Doraemon chuyển thế sao?"
Đại sư Cố im lặng thở dài một tiếng, "Thiếu phu nhân, xem ra cuộc sống trong phòng ngầm dưới đất cô thích ứng cũng không tệ, hiện tại tinh lực tràn đầy thế này cơ mà ."
"Phi! Mấy tên tội phạm bắt cóc các người nói hay thật. Đúng là không biết xấu hổ!" Cái phòng dưới đất chết tiệt kia lạnh muốn chết, nếu không phải Linh Cô len lén mang chăn bông cùng thức ăn đến cho cô, cô không chết đói thì cũng chết rét.
"Được rồi, thiếu phu nhân, tôi cũng không muốn già mồm với cô. Tôi đang bị thương, không thể chăm sóc Sở thiếu gia được, cô ở chỗ này chăm sóc cho cậu ấy đi!" Đại sư Cố xoay người chuẩn bị rời khỏi phòng, Lương Ý bước một bước dài níu lấy ống tay áo của ông ta, vội la lên, "Ông định đi? Nếu anh ấy bất ngờ tỉnh lại thì tôi làm sao đây?"
"Cậu ấy sẽ không làm cô bị thương. Nhưng đề phòng trường hợp cậu ấy tỉnh, cô tuyệt đối không thể để cậu ấy ra khỏi thùng gỗ này. Nếu không, cô sẽ phải cũng Sở thiếu gia giống như con quái vật kia làm vợ chồng cả đời." Đại sư Cố gạt tay của Lương Ý ra, để lại cô một mình gấp gáp rời đi.
Lương Ý nhìn cửa chính là đóng lại chặt chẽ, trái tim giăng đầy mây đen. Cô sợ hãi nhìn sang Sở Du còn đang nắm chặt hai mắt, sau đó lại vội vàng dời tầm mắt đi, không dám nhìn anh nữa.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cô đứng ở cạnh cửa phòng tắm chừng 20 phút, vẫn không đủ dũng khí xoay người lại xem. Bỗng nhiên, Lương Ý nghe loáng thoáng thấy có người gọi mình, cô theo bản năng quay đầu, chỉ thấy Sở Du vừa nãy còn không nhìn rõ ngũ quan, hiện tại đã khôi phục lại bộ dạng anh tuấn lúc đầu. Chỉ có điều màu da đỏ sậm do ánh nắng mặt trời vẫn chưa hồi phục lại màu trắng nõn trước kia.
Lương Ý cau mày, không ngừng tự lẩm bẩm, gương mặt mang theo căng thẳng cùng sợ hãi. Nhưng không biết vì sao, sợ hãi trong lòng Lương Ý đối với Sở Du dần dần biến mất. Cô dò dẫm đi từng bước tới trước thùng gỗ, ngồi chồm hỗm xuống, đem đầu tiến lại gần mặt anh, cẩn thận quan sát.
Đột nhiên, đôi tay dính đầy máu tươi từ trong thùng gỗ vươn ra ngoài, bóp cổ tay cô thật chặt. Mùi máu tươi nồng nặc tràn vào khoang mũi, cảm giác buồn nôn dâng lên cùng việc mất dưỡng khí khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Khụ khụ khụ. . . . . . Khụ khụ. . . . . ." Cô cố gắng dùng tay kia gỡ tay của Sở Du ra nhưng không tài nào gỡ ra nổi, sức lực của cô căn bản cũng không có tác dụng gì. Lương Ý đột nhiên nhớ tới lá bùa Đại sư Cố giao cho cô trước khi đi, cô lập tức buông tay, run rẩy cầm lá bùa lên, dán thật nhanh vào trán anh.
Lực nắm cổ tay dần dần yếu đi, cuối cùng đôi tay dính đầy máu tươi kia cũng vô lực buông thõng rơi xuống thùng gỗ. Thùng gỗ tràn ra một vũng máu, vẩy vào mặt cô. Lương Ý chán ghét dùng ống tay áo xoa xoa một chút, cảm thấy vẫn chưa được sạch sẽ, lại vội vàng chạy đến bồn rửa tay, dùng nước sạch rửa đi rửa lại một hồi mới dừng lại.
"Tiểu Ý. . . . . ."
Tiếng gọi yếu ớt khiến Lương Ý quay đầu lại, một đôi mắt đen nhánh nhất thời hiện lên trước mắt cô. Lương Ý ngạc nhiên há hốc mồm, nhất thời không biết nói cái gì.
Sở Du, đã tỉnh lại. . . . . .
Nhà họ Lưu.
"Bác gái, Na Na đã về chưa ạ?" Sau khi tan việc, Tình Phong hùng hùng hổ hổ đi tới nhà họ Lưu, gấp gáp hỏi Lưu Na về nhà hay chưa.
Mẹ Lưu lắc đầu một cái, tò mò hỏi lại, "Tình Phong, đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Na Na nói cô ấy nghi ngờ Hinh Hinh có liên quan đến chuyện tiểu Ý mất tích, cho nên một mình chạy đi tìm cô ta. Cô ấy nói với cháu nếu sau một tiếng mà không gọi điện thoại lại thì giúp cô ấy báo cảnh sát. Nhưng bây giờ đã quá ba tiếng rồi, không những Na Na không gọi lại cho cháu, mà ngay cả khi cháu gọi tới, di động của cô ấy vẫn luôn trong tình trạng tắt máy." Tình Phong gấp gáp đến mức toát hết mồ hôi hột.
Mẹ Lưu nghe xong thì sắc mặt trắng bệch, "Vậy cháu đã đi qua nhà Hinh Hinh tìm nó chưa?"
"Đã tới rồi ạ, nhưng không có ai ra mở cửa." Tình Phong lau mồ hôi, lấy điện thoại di động ra, ngón tay run rẩy ấn bàn phím.
"Cháu gọi cho Hinh Hinh hả?" Mẹ Lưu hỏi.
Tình Phong lắc đầu, "Di động của Hinh Hinh cũng tắt má