Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.

ĩ tương đương với ta." Dừng một chút, ông lại lạnh lùng thốt lên, "Hoặc là, cao hơn ta một bậc!"






Lương Ý nằm ở trên giường ngủ say sưa, thỉnh thoảng chép miệng một cái, sau đó lại mím môi, khóe miệng cong cong, dường như đang ăn uống rất ngon lành ở trong mộng. Đột nhiên, một luồng khí mát lạnh cắt đứt mộng đẹp của cô. Lương Ý cau mày, hé ra mí mắt mệt mỏi, không vui vẻ gì lắm mà tỉnh lại.
"Đã tỉnh rồi hả?" Sở Du ngồi bên mép giường thấy cô đã tỉnh, cười nhẹ một tiếng rồi hỏi.
Lương Ý bị “đánh thức” buồn bực nhìn anh chằm chằm, "Làm gì thế? Tôi buồn ngủ lắm, tôi muốn đi ngủ." Nói xong, vươn tay cuốn cuốn chăn, đem mình cuộn thành một cái nem rán, lăn qua lăn lại một lượt, vì không khống chế được sức lực mà suýt chút nữa rơi cả người lẫn chăn xuống đất. May mà người nào đó phản ứng khá nhanh, đỡ được cuộn nem rán này.
"Ăn cơm không?" Sở Du khiêng khối nem rán thả lên ghế sa lon rộng rãi.
Lương Ý gắng mở mắt ra, khi nhìn thấy chỗ thức ăn ở trên bàn trà thì ‘sâu ngủ’ lập tức chạy đi, cái bụng đói cũng phối hợp kêu gào .
"Anh dọn qua đây ngủ với em, được không?"
"Được."
Hả? Hình như có cái gì đó không đúng, "Vừa rồi anh nói cái gì?" Cô miễn cưỡng đặt đôi đũa xuống, nghiêm túc nhìn anh. Hình như mình vừa đồng ý chuyện gì đó không nên rồi.
"Cùng anh ngủ. Em đồng ý rồi." Sở Du cười đến rạng rỡ.
Mặt Lương Ý ngắn tũn lại, cuối cùng cô chớp chớp mắt, khó khăn mở miệng, "Cái đó, câu trả lời của tôi có thể không tính hay không?"
Sở Du nheo mắt, "Em đang nói giỡn?" Giọng điệu không được tốt lắm.
Lương Ý ha ha cười hai tiếng, "Nếu như tôi nói tôi không giỡn thì sẽ có kết quả gì đây?"
"Phòng dưới đất rất lạnh đấy." Sở Du ẩn ý nói.
Lương Ý thoáng run rẩy, lúng túng cười, "Đừng như vậy mà, cái gì mà phòng dưới đất chứ, nó không thích hợp với tôi đâu. Tôi thấy ở chỗ này là tốt rồi, chịu uất ức một chút cũng không sao hết."
"Em không phải chịu uất ức." Sở Du vươn tay, vòng qua hông Lương Ý, đem cô ôm vào lòng, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói.
Vành tai truyền tới cảm giác ngứa ngáy khiến cho Lương Ý khó chịu uốn éo người, "Đừng động đậy." Lời cảnh cáo của Sở Du làm cho thân thể cô cứng đờ. Đối với phản ứng cơ thể khác thường hiện giờ của anh thì dù cô có ngu ngốc đến thế nào cũng đại khái hiểu được mình đang rơi vào tình huống gì. Vì không muốn gia tăng kích thích một bộ vị nào đó trên người anh, cô chỉ có thể ngồi im bất động, mặc cho anh ôm mình.
Qua một hồi lâu, Lương Ý nghĩ mình sắp biến thành một hòn đá rồi, "Ờm, có thể buông tôi ra được hay không?"
"Tại sao?"
"Mệt quá."
"Lên giường nhé?"
Sao cô lại cảm thấy người này đang có ý đồ gì vậy nhỉ? Hay là mình suy nghĩ nhiều quá?
"Được không?" Sở Du nhẹ giọng nỉ non.
Lương Ý ngẩng đầu lên, nhìn anh, "Không có chuyện gì mà ân cần, nếu không phải kẻ gian thì chính là đạo chích. Nói, anh đang có mưu đồ gì?" Tự nhiên đưa đến một đống đồ ăn ngon như vậy nhất định là có ý nghĩ xấu xa.
"Mưu đồ?" Sở Du nhíu mày, khó hiểu hỏi lại cô.
Vẻ mặt vô tội của anh khiến Lương Ý phải hoài nghi chính mình, liệu có phải mình đang nghĩ oan cho người khác hay không. Trong lòng có chút áy náy, cảm thấy tư tưởng của mình quá đen tối, "Thật xin lỗi, là tôi hiểu lầm anh."
"Hả?"
Thấy anh vẫn không hiểu ra chuyện gì, Lương Tư cứng họng, ngừng một chút, cô nghĩ mình đang vấy bẩn lên người đàn ông thuần khiết này, liền mở miệng, "Quay về giường đi. Tôi thấy hơi mệt." Hình như hôm nay tỉnh giấc tương đối sớm, mới có 8 giờ tối đã bị đánh thức, bình thường phải 10h đêm cô mới dậy. Lương Ý híp mắt ngáp một cái, hoàn toàn không phát hiện ra ánh mắt lóe sáng của người đàn ông khi nghe cô nói quay về giường.
Chốc lát sau, cô đã được Sở Du ôm đặt lên giường, cái chăn cuốn người cô lại cũng mau chóng bị cởi ra, ném ra ngoài.
"Tiểu Ý?" Sở Du nhẹ nhàng gọi cô một tiếng.
Lương Ý mở đôi mắt mệt mỏi, liếc anh một cái, "Chuyện gì?"
"Ngủ nhé?"
"Ừ. Ngủ."
"Anh giúp em cởi quần áo?"
Con mắt đang híp một nửa của Lương Ý lập tức trợn to, "Cởi, cởi quần áo? Để làm gì?" Đổi áo ngủ sao? Nhưng cô đang mặc áo ngủ mà. Tên này, chắc không phải là muốn. . . . . .
"Ngủ." Sở Du trưng ra dáng vẻ vô cùng đương nhiên.
Lương Ý đập đập hai tay vào nệm giường, "Ngủ thì ngủ, cởi quần áo của tôi làm gì? Tôi nói cho anh biết, tôi không phải là dạng người kia, anh đừng có làm loạn!" Lương Ý hung tợn nhìn người trước mắt, bộ dạng ‘nếu như anh dám cưỡng ép tôi làm gì, tôi liền đánh chết anh’.
Sở Du hơi nhíu mày, sắc mặt có chút không vui, anh xoay mặt, tức giận nói, "Rõ ràng em đã đồng ý."
"Tôi đồng ý cái gì? !" Lương Ý lớn tiếng chất vấn.
"Ngủ!"
"Ngủ?" Đại não đang căng thẳng hạ xuống, sau đó lại chậm rãi hoạt động , "Ngủ thế nào? Ngủ có liên quan gì tới việc làm chuyện đó với anh?"
"Cũng như nhau thôi." Sở Du âm trầm quay đầu nhìn cô.
Lương Ý thấy sắc mặt anh không được tốt lắm, đoán rằng anh đang tức giận. Để tránh cho anh giận thêm, cô vội vàng cười cười rất ‘c