Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341620

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.

ng cong kia làm cách nào cũng không hạ xuống được.
Lương Ý cắn răng, hất mặt…., đuôi mắt chợt đảo qua, "Ô, mấy cái áo trong tủ quần áo của anh đều bị lỏng nút cài à?" Cô nhìn anh nghi ngờ hỏi.
Khóe miệng Sở đột nhiên cứng ngắc, "Vậy sao, anh không chú ý lắm." Anh nói cực kỳ nhanh, đầu ngón tay như có như không vân vê ống quần của mình.
Lương Ý có chút hoài nghi phản ứng của Sở Du, cái này không giống với anh lúc bình thường cho lắm. Có cái gì đó…. mà thôi, cô cũng đâu biết tính tình thường ngày của anh như thế nào.
"Nếu để cho tôi biết là ai bỏ ớt vào trong thịt bò thì tôi nhất định phải cắt tiểu JJ của hắn, vứt cho Đa Đa nhà tôi ăn." Lương Ý oán hận nhỏ giọng nói thầm, phát tiết lửa giận trong lòng.
Sở Du nghe vậy, vành tai trắng nõn lập tức nhuốm một màu phấn hồng nhàn nhạt, nhưng đây không phải là xấu hổ, mà là lúng túng, "Nếu biết là ai, em thực sự sẽ làm như vậy sao?" Anh dè dặt mở miệng hỏi.
Lương Ý gật đầu thật mạnh, thân áo bay lên một cái, ánh mắt lộ ra hung ác, nói chắc như đinh đóng cột, "Nhất định!"
Sở Du cứng họng, sau một hồi lâu anh mới lúng túng lên tiếng, "Nếu người đó. . . . . . là anh thì sao?"
Lương Ý giật giật khóe miệng, giọng nói âm trầm, ngoài cười nhưng trong không cười nói, "Có thể cắt được nhanh hơn!"
Sở Du đột nhiên cảm thấy hạ thân mình truyền đến một cảm giác đau đớn mơ hồ, một lúc sau, hắn bối rối di chuyển tầm mắt. Lương Ý nheo mắt lại, tỉ mỉ quan sát anh thật lâu, mới nói ra suy đoán trong lòng, "Cái món thịt bò cay đó không phải là do anh làm đấy chứ?"
"Không phải anh!" Sở Du vội vàng lớn tiếng phủ nhận.
Thái độ khác thường của anh càng làm Lương Ý thêm nghi ngờ, nhưng cô lại không có chứng cứ, cũng không thể chứng minh chuyện này là do Sở Du làm. Hơn nữa, anh cũng đâu có lý do gì để làm vậy, chắc là do cô suy nghĩ quá nhiều thôi.
"Ding ——" là tiếng đồng hồ vang lên ở phòng bên cạnh.
Lương Ý ngáp một cái, đôi mắt có chút mệt mỏi, "Tôi buồn ngủ rồi." Thường ngày cứ hơn 5 giờ là cô đã ngủ say, đâu có đứng ở đây mà lải nhải với anh chứ.
"Ngủ? Ở đây?" Rõ ràng đối với lời nói của cô, Sở Du cực kỳ mong đợi, ánh mắt cũng sáng lên.
Lương Ý nhắm mắt lại gật đầu, buồn bực nói, "Na Na đang ghét luôn cười nhạo miệng của tôi, tôi không muốn cùng cô ấy ở một phòng đâu." Mà mấu chốt là, Lưu Na biết rõ miệng của cô thế này thì không ăn được cái gì ngoài cháo, vậy mà cô ấy còn cố ý kêu đầu bếp làm mấy món ăn thơm phưng phức để dụ dỗ trêu tức cô. Tội này quả thực không thể tha thứ được, cô tuyệt đối sẽ không tha thứ cho Lưu Na.
"Có thật không?" Sở Du kích động bắt lấy tay cô hỏi.
Từ khi bị Lương Ý vô tình đuổi đi, tâm trạng vẫn luôn trong trạng thái tồi tệ của Sở Du nháy mắt từ địa ngục bay thẳng lên thiên đường. Anh giống như một “tiểu tam” chờ đợi ngày được lên chính thất, trải qua bao năm tháng đấu tranh giành giật, rốt cuộc cũng đợi được tới lúc đó rồi. Giờ phút này lại chẳng hân hoan mừng rỡ một phen.
Lương Ý miễn cưỡng chống đỡ mí mắt nặng trĩu, mơ mơ màng màng gật đầu một cái, sau đó không nhanh không chậm mở miệng, "Căn phòng này để lại cho tôi, anh sang phòng bên nữa ngủ đi!"
". . . . . ." Tâm trạng của ‘người nào đó’ giống như đang đi trên cáp treo, lên lên xuống xuống, thật sự không thể chịu nổi!
"Ding dong —— Ding dong ——"
Lương Tư thấp thỏm đứng trước cổng nhấn chuông, còn dắt theo Đa Đa ở bên người. Trong đầu thỉnh thoảng vang lên tiếng sư phụ dặn dò cô. Mà Đa Đa đang ngồi chồm hỗm ở bên cạnh thì liên tục nhìn ngó tình hình xung quanh, giống như đang tìm hiểu cái gì đó, đôi mắt tròn mở to tràn ngập sự đề phòng.
"Tới đây, xin chờ một chút!"
Người giúp việc vội vội vàng vàng chạy từ biệt thự ra, đi tới cổng chính, mở cửa ra, "Xin hỏi cô là?"
"Xin chào, tên tôi là Lương Tư, xin hỏi bà Sở có ở đây không?" Lương Tư chậm rãi mở miệng.
Người giúp việc quan sát cô một lúc lâu, cẩn thận hỏi, "Xin hỏi cô tìm phu nhân nhà chúng tôi có chuyện gì không?"
"Tôi tới tìm bà Sở là vì chuyện mất tích của chị gái tôi. Chị tôi là Lương Ý, cảnh sát nói trước khi mất tích, người gặp chị tôi cuối cùng có thể là bà Sở. Cho nên tôi tới đây để tìm hiểu một chút chuyện liên quan tới chị ấy ngày hôm đó." Lương Tư bình tĩnh nói đầu đuôi sự việc ra.
Người giúp việc mặt không thay đổi tiếp tục nhìn cô một hồi, mới mở rộng cửa ra, mỉm cười nói, "Mời cô vào, cô Lương. Tôi sẽ đi thông báo cho phu nhân."
"Được, cám ơn chị." Lương Tư nói cám ơn xong thì cúi đầu nói với Đa Đa, "Đa Đa, chúng ta vào thôi."
"Gâu ——" Đa Đa sủa một tiếng, đứng bật dậy theo sát phía sau người giúp việc.
Lương Tư nhíu mày, cảm thấy hành động của Đa Đa hôm nay có chút khác thường.
Đi lướt qua sân lớn, hai người rất nhanh bước vào đại sảnh, người giúp việc mời Lương Tư ngồi xuống, còn mình đi đến phòng bếp rót trà cho cô. Lương Tư nhận lấy ly trà, nhấp một ngụm, rồi nhẹ nhàng đặt nó xuống bàn. Đuôi mắt quét qua dây dắt chó ở trên tay phải, cô rũ bàn tay, giả bộ như đang vô ý làm rớt dây dắt chó.
Đa Đa thấy không còn vướng bận thì như ngựa hoang m