Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341616

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1616 lượt.

trong phòng khách đang thấp tha thấp thỏm chờ đợi đồng loạt xông lên, không ngừng hỏi cô về tình huống của nhà họ Sở. Lương Tư bị hỏi tới tối tăm mặt mũi.
"Mọi người yên lặng một chút, hỏi từng câu một có được hay không?" Cô hét lớn một tiếng, xung quanh nhất thời yên tĩnh.
Vừa dứt lời, sư phụ dụi dụi mắt từ trên lầu đi xuống, quần áo xốc xếch, nút áo còn cài lệch mất hai cái; mái tóc trắng như tuyết rối bù, thoạt nhìn rất giống một cây kẹo đường làm ẩu, bộ dạng trông vô cùng tức cười.
"Sư phụ." Lương Bân lặng lẽ thở dài một tiếng, đưa cho ông mấy tờ khăn giấy. Sư phụ cầm giấy xoa mặt loạn lên một hồi, ánh mắt mơ màng đảo qua, nhìn thấy Lương Tư đang kinh ngạc cau mày thì vui mừng giơ tay chào hỏi, "Con đã về rồi, nhóc tiểu Tư."
Lương Tư nheo mắt lại, sau một lúc mới móc một cái lược từ trong ba lô của mình ra, lúng túng nói, "Sư phụ tiên sinh, người chải đầu của mình trước cái đã."
Sư phụ vừa nghe cô nói thế thì mất hứng, "Con ghét bỏ tóc của ta sao? Chúng ta người tu đạo, không để ý đến chuyện nhỏ nhặt này đâu." Nói xong, ông còn dùng tay cào cào mái tóc rối bù của mình.
Lương Tư vô tội mở lớn hai mắt, sau đó nhỏ giọng lẩm bẩm, "Con có ghét bỏ gì đâu, chỉ là nhìn nó có chút buồn cười thôi mà."
"Buồn cười? Thật à? Vậy ta đi chải một cái." Tai sư phụ thật thính, vừa nghe vậy đã chạy ngay vào phòng vệ sinh như làn khói, sửa sang lại đầu tóc.
Lương Bân bất đắc dĩ nhắm mắt, còn an ủi Lương Tư, "Ông ấy vẫn luôn như thế đó."
"Thật kỳ quái nha." Lương Tư châm chọc.
"Đừng quan tâm nhiều vậy làm gì, tiểu Tư, mẹ hỏi con, mẹ của Sở Du nói như thế nào?" Mẹ Lương đâu có thời gian để ý tới kiểu tóc này kiểu tóc nọ, cái bà quan tâm nhất chính là Lương Tư có thể thu được một ít tin tức gì từ nhà họ Sở hay không.
Lương Tư ảo não lắc đầu, "Bà ấy nói y hệt như lần trước nói với cảnh sát, hoàn toàn không tìm được bất kỳ sơ hở nào." Những lời giải thích đó giống như đã được lên kế hoạch từ trước, vô cùng hoàn mỹ.
"Đáng giận! Vậy chúng ta làm thế nào đây?" Mẹ Lương chán nản ngồi phịch xuống ghế sofa.
Không khí nhất thời lâm vào bế tắc, lúc này, sư phụ cười hì hì từ phòng vệ sinh đi ra, không hề nhìn thấy sự thất vọng của mọi người, vui vẻ nói, "Nhóc con, Good Job!" Ông ngồi xổm xuống, vuốt ve đầu Đa Đa mấy cái khích lệ.
Đa Đa được khen ngợi thì đắc ý lè lưỡi, sung sướng lắc lắc cái đuôi, dáng vẻ kia cực kỳ đáng yêu.
Lời nói của sư phụ khiến Lương Bân có chút nghi ngờ, "Sư phụ, lời của người là có ý gì? Có phải người đang. . . . . . giở trò gì hay không?"
"Lông vũ chắc đã rơi xuống đất rồi." Sư phụ không trả lời mà chỉ nói một câu này.
Lương Tư kinh hãi, "Lông vũ? Nguy rồi. Đa Đa, mày thả nó ra rồi hả?"
"Yên tâm, lông vũ đang ở nhà họ Sở." Sư phụ mỉm cười, lấy một cái lông vũ khác từ trong tay áo ra.
"Nhà họ Sở? Nhưng. . . . . ."
"Đa Đa đã thả lông vũ xuống. Nhưng trước khi Đa Đa thả ra, con có gặp người nào khác hay không?" Sư phụ giương mắt, thu lại nụ cười, ánh mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm Lương Tư, thỉnh thoảng lại dùng lông vũ quét qua mu bàn tay mình.
"Dạ, có đụng phải một người đàn ông trung niên mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn. Lúc ấy con cố ý thả dây dắt chó ra, Đa Đa chạy ngay lên cầu thang, nhưng khi con vừa bước lên hành lang lầu hai thì Đa Đa đã bị ông ta bắt được. Trước khi đi, ông ta còn trả lông vũ lại cho con." Lương Tư nhớ lại tình cảnh lúc ấy, chậm rãi tường thuật.
"Quả nhiên." Bộ dạng của sư phụ cứ như điều ấy là đương nhiên.
Lương Bân liếc nhìn lông vũ trong tay ông, trầm ngâm hỏi, "Có phải người đã thực hiện phép thuật lên chiếc lông vũ Lương Tư mang đi không?"
Sư phụ đặt lông vũ xuống, nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn anh nói, "Đúng là có làm, nhưng đã bị người kia phá rồi."
"Phá?" Lương Bân kinh hãi. Theo sự hiểu biết của anh, hiện tại vẫn chưa ai có thể phá được thi thuật của sư phụ mình, không những thế lại còn làm trong thời gian ngắn như vậy.
"Xem ra người này cũng chẳng phải thuật sĩ gà mờ gì." Ánh mắt sư phụ lóe lên sự tán thưởng, ông nhìn lại chiếc lông vũ mình vừa đặt xuống, nói, "Đưa dao gọt trái cây cho ta."
"Ngài muốn làm gì? Lão tiên sinh." Ba Lương tò mò hỏi, nhưng vẫn đưa dao gọt trái cây trong giỏ hoa quả cho sư phụ.
Sư phụ cau mày, "Xem một chút lai lịch của người kia." Dứt lời, ông cầm dao gọt trái cây nhẹ cứa qua mu bàn tay còn lại một cái, máu tươi trong nháy mắt chảy ra.
"Sư phụ, người. . . . ."
"Đừng làm phiền!" Sư phụ cắt ngang lời Lương Bân, ánh mắt nhìn chăm chú vào máu tươi đang phủ đầy mu bàn tay. Qua một hồi lâu, thân thể cứng còng của ông vẫn không nhúc nhích, giống như một pho tượng gỗ.
"Sư phụ. . . . . Thấy ông lâu như vậy vẫn không hề động đậy, Lương Bân thử mở miệng thăm dò một tiếng.
Rốt cuộc sư phụ cũng động tay, rút vài cái khăn giấy trên bàn trà, bưng kín vết thương, lau hết máu tươi đi. Ánh mắt ông âm trầm nhìn khăn giấy phủ trên mu bàn tay, "Người phá thuật đã xóa hết dấu vết của mình rồi."
Lương Bân kinh ngạc nhìn sư phụ mình.
"Xem ra đấu với chúng ta lần này là một thuật s