Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.
o tới bây giờ con vẫn chỉ để tâm tới Lương Ý, có phải con đã điên rồi không?" Mẹ Sở giận dữ, mặt nạ quý phu nhân ưu nhã trong nháy mắt bị phá vỡ.
"Mẹ đừng quên, tôi chấp nhận phương thức trở lại này, chính là vì muốn quang minh chính đại ở cùng với cô ấy. Nếu không, mẹ nghĩ rằng tôi thật sự muốn từ bỏ việc làm quỷ quay trở lại làm người sao?" Sở Du nhìn mẹ Sở châm chọc, khóe miệng nâng lên một nụ cười lạnh.
Mẹ Sở bị lời nói của anh kích thích, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cuối cùng, bà bực tức nhắm mắt lại, cố gắng áp chế lửa giận trong lòng.
"Tiểu Du, nếu như chúng ta thua vào lúc này, thì ngay cả quỷ con cũng không làm được đâu. Mà Lương Ý, đợi con bé lấy lại tự do thì tương lai về sau, nó sẽ yêu người khác, cùng người khác kết hôn, sinh con. Chẳng lẽ, con nguyện ý để tất cả những việc đó xảy ra?" Khi mẹ Sở mở mắt ra một lần nữa, bà đã khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh lúc trước, chỉ có điều, ánh mắt bà nhìn Sở Du lại mang theo sự thương hại. Khóe miệng mẹ Sở nhếch lên, giống như đang cười nhạo anh đang tự ‘lừa mình dối người’.
"Bà nói bậy!"
Sở Du đập mạnh tay xuống bàn đọc sách phát ra một tiếng vang thật lớn. Chỗ mặt bàn bị anh đập lõm hẳn xuống, giữa không trung tung lên mảng bụi màu xám trắng.
"Mẹ chỉ nói sự thật thôi. Con bé căn bản đâu có yêu con, nếu có thì sao lại ba lần bốn lượt cự tuyệt việc ở chung phòng. Con mà chết hẳn đi, thì con bé nhất định sẽ rất vui vẻ quay trở lại bên cạnh cha mẹ nó. Dù sao, con cũng chỉ là một kẻ người không người, quỷ không ra quỷ mà thôi. Một cô gái bình thường sẽ có khả năng thích con chắc?" Mẹ Sở lại lên tiếng đả kích anh.
"Bà nói bậy, bà nói bậy!"
Lúc này, con người đen nhánh đã hoàn toàn biến thành màu đỏ tươi, gương mặt tuấn mỹ bởi vì kích động mà trông thật dữ tợn. Móng tay tròn vốn dĩ gọn gàng đột nhiên dài thêm 30 centimet.
"Rầm ——"
Cả bàn đọc sách bị hất đổ trên mặt đất, phát ra tiếng vang thật lớn. Quản gia đứng ở bên ngoài lập tức phá cửa xông vào.
"Phu nhân ——"
Sở Du giận dữ khiến quản gia âm thầm kinh hãi, ông ta bước nhanh tới trước mặt mẹ Sở, dùng thân thể mình che chắn, bảo vệ bà không bị Sở Du làm bị thương.
"A Quản, ông tránh ra!" Mẹ Sở đẩy quản gia ở phía trước một cái.
Nhưng lần này quản gia không hề nghe theo lệnh của bà, "Phu nhân!" Quản gia quay đầu lại, dùng ánh mắt ám chỉ bà không nên kích động. Dù sao thiếu gia cũng đã chết qua một lần, đâu phải là "người bình thường" gì. Chỉ cần Sở Du muốn ra tay, thì hoàn toàn có thể giết chết bọn họ bất cứ lúc nào. Đối với thiếu gia mà nói, chuyện này chỉ dễ như trở bàn tay.
Mẹ Sở cũng hiểu sự lo lắng trong lòng quản gia, nhưng bà có tính toán khác, không thể không mạo hiểm một lần.
"A Quản, tránh ra, tôi còn có lời muốn nói với tiểu Du."
"Bà còn muốn nói cái gì?"
Tiếng nói lạnh lẽo phát ra từ kẽ răng khiến người khác không nhịn được nổi da gà, làn da trắng nõn của Sở Du dần dần hiện lên những chữ viết màu đen chằng chịt khó hiểu, càng lúc càng nhiều hơn.
"Phu nhân!" Quản gia cau mày, trầm giọng nhắc nhở mẹ Sở.
Mẹ Sở vẫn không bận tâm đến lời cảnh báo của quản gia, vẫn ương ngạnh mở miệng nói, "Nếu con cho rằng mẹ đang nói bậy thì tự con đi hỏi Lương Ý đi."
Móng tay Sở Du lại bất chợt dài ra, khiến quản gia không thể không kéo mẹ Sở lùi về phía sau một bước. Ông ta lo thiếu gia mất không chế đột nhiên đánh tới, sẽ làm người đứng đằng sau ông tổn thương. Nhưng điều khiến quản gia kinh ngạc chính là, không những Sở Du không tấn công bọn họ, mà ngược lại còn rời khỏi phòng, rẽ sang phía hành lang bên phải.
"Thiếu gia đang muốn đi đâu vậy?” Quản gia không yên lòng để Sở Du ra ngoài một mình nên cũng đuổi theo, chỉ sợ Sở Du mất không chế lại gây ra chuyện bất lợi cho chính bản thân cậu.
"Mặc kệ nó, nó đang đi tìm tiểu Ý." Mẹ Sở lạnh lùng đảo mắt qua, châm chọc cười một tiếng.
Thật là buồn cười, con trai mình lại quan tâm một người phụ nữ khác còn hơn cả mẹ ruột của nó, nói ra chắc cũng khiến người khác cười rơi cả răng hàm. Bà đúng là một người mẹ thất bại, bất luận là trước kia hay hiện tại. . . . . .
"Nhưng ngộ nhỡ thiếu gia làm tổn thương thiếu phu nhân, như vậy. . . . . ." Quản gia muốn nói lại thôi.
"Được rồi. Chuyện của vợ chồng chúng nó, ông quản làm cái gì?" Mẹ Sở liếc mắt nhìn đống hỗn độn trên mặt đất, khẽ nhướn mày, "Gọi người làm tới đây dọn dẹp chỗ này sạch sẽ đi."
Quản gia do dự hồi lâu, mới lặng lẽ gật đầu rời đi.
Sở Du nặng nề sải bước đi thật nhanh qua hành lang, bộ dạng hùng hổ của anh khiến mấy người giúp việc vô tình chạm mặt đều sợ hãi hết hồn hết vía.
Chỉ chốc lát sau, anh đã về tới gian phòng mình vừa rời đi. Mấy người giúp việc mới đầu còn xun xoe vây lại tố cáo hành vi bạo lực của Lưu Na, khi bắt gặp vẻ mặt dữ tợn của Sở Du thì lập tức bủn rủn chân tay, nói cũng không nên lời.
"Thiếu phu nhân ở đâu?"
Bởi vì sợ mình làm Lương Ý sợ hãi, nên anh đã thu hết móng tay của mình lại; nhưng những lời vừa rồi của mẹ Sở quả thật đã đả kích anh rất lớn, gương mặt tuấn mỹ cho tới lúc này vẫn không hoàn toà