Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.
con gái mà gần đây sức khỏe không được tốt lắm, hiện giờ khó khăn lắm mới thu được một chút tin tức. Hy vọng cô có thể giúp chúng tôi."
"Hai người có thể tìm cảnh sát mà. Nếu như con gái hai người thật sự ở nơi đó thì cảnh sát tới lục soát nhất định sẽ tìm ra." Tiểu Phương nhíu mày đề xuất.
"Lai lịch của nhà họ Sở ra sao, chẳng lẽ cô lại không biết. Nếu chúng tôi không có chứng cứ rõ ràng thì phía cảnh sát tuyệt đối không muốn đắc tội với nhà họ Sở. Nhưng đợi đến lúc tìm được chứng cứ thì có lẽ con gái của chúng tôi đã. . . . . ." Lời suy đoán phía sau, ba Lương không đủ can đảm để nói tiếp.
"Sao hai người khẳng định chắc chắn cô ấy ở biệt thự vậy?"
"Từ tờ giấy cầu cứu."
"Chỗ đó có thùng rác, nói không chừng là do người khác ném vào thôi, cũng đâu thể kết luận con gái hai người ở đấy được." Tiểu Phương vẫn chưa tin lời của ba mẹ Lương.
"Người khác ném vào đó? Cô nghĩ có thể là ai chứ?" Mẹ Lương nhàn nhạt hỏi.
"Chuyện này. . . . . ." Tiểu Phương cứng họng.
Chỉ có hai loại người có thể ném tờ giấy cầu cứu ấy, một là chính người bị hại, hai là người cố gắng muốn giải cứu người bị hại. Nếu là người muốn giải cứu, thì có thể trực tiếp gọi điện báo cảnh sát là được rồi, không cần thiết phải làm chuyện có khả năng thất bại cao như để lại giấy cầu cứu này. Như vậy, loại bỏ một trường hợp, chỉ còn lại trường hợp là người bị hại mà thôi. Cô gái này bị bắt cóc hơn một tháng mà vẫn chưa chết, rất có thể là đang bị giam lỏng. Nếu tờ giấy này là do cô ấy viết, thì xem ra nhất định là cô ấy đã từng chạy trốn nhưng thất bại. Vì muốn để lại đường lui nên mới cố ý để lại tờ giấy bọc trong tờ tiền cầu cứu. Mà ngay gần chỗ để thùng rác có một trạm xe, theo địa hình đó, có lẽ người bị hại muốn chạy lên xe bus rời đi. Như vậy, rất có thể hung thủ ở ngay gần đó. Mà gần đó cũng chỉ có biệt thự của nhà họ Sở, không còn căn nhà nào khác.
"Đây chỉ là một ít bột màu trắng, mỗi ngày cô chỉ cần rải một ít ở các góc trong biệt thự, tuyệt đối sẽ không có ai phát hiện ra." Mẹ Lương nhận ra tiểu Phương đang dao động, vì vậy nói thêm tính an toàn của loại bột này để tăng sự thuyết phục.
Tiểu Phương do dự một lúc lâu, nhớ tới cô con gái đang học trung học của mình, lại nhìn gương mặt tiều tụy của mẹ Lương một chút, "Chị có chắc thứ bột này sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe con người không?"
"Chắc chắn. Chúng tôi có thể bảo đảm!" Ba Lương vội vàng khẳng định.
Tiểu Phương lại trầm mặc, nhưng cuối cùng vẫn thỏa hiệp. Bà không biết nhà họ Sở có bắt cóc con gái của hai người này hay không, nhưng nếu chỉ rải một ít bột có thể an ủi hai người họ, bà cảm thấy cũng không phải việc gì quá khó khăn.
"Đây là một chút thù lao nhỏ cho cô! Nhà chúng tôi không giàu có gì, chỉ là một chút tâm ý. Hi vọng cô nhận lấy!" Mẹ Lương lấy ra một phong bao thật dày từ trong túi xách đưa cho tiểu Phương.
Tiểu Phương vội vàng khoát tay ý bảo không cần. Bà cầm hộp gỗ ở trên mặt bàn lên, rồi vội vàng tạm biệt ba mẹ Lương. . . . . .
"Cô ấy sao rồi?" Sở Du ngồi bên mép giường, âm trầm lạnh giọng chất vấn Đại sư Cố đang kiểm tra tình trạng của Lương Ý.
Đại sư Cố nhìn sang gương mặt khẩn trường của Sở Du, "Chỉ là do tiêu hao thể lực cùng tinh thần căng thẳng quá độ mà dẫn tới hôn mê thôi. Đợi một lát nữa thiếu phu nhân sẽ tỉnh lại, cậu không cần quá lo lắng." Ông ta nói xong, tầm mắt mang theo ý vị sâu xa cũng nhanh chóng rời khỏi người Sở Du.
Sở Du cứng ngắc, nói: "Tôi biết rồi, ông có thể đi ra ngoài."
Đại sư Cố gật đầu, xoay người rời đi, trước khi đóng cửa, ông ta bỗng nhiên dừng bước, "Thiếu gia, về thuật sĩ của nhà họ Lương, cậu biết rồi chứ?"
Sở Du trầm mặc hồi lâu mới nói, "Biết thì thế nào?"
Lưu Na dùng sức cắn môi, "Đừng có mơ! Tôi tuyệt đối không để cho anh đụng tới tiểu Ý."
"Người đâu, lôi cô ta ra ngoài!"
Vừa dứt lời, hai người đàn ông trung niên mặc áo dài màu đen, vẻ mặt nghiêm nghị, đột nhiên mở cửa phòng bước vào. Mỗi người bắt lấy một cánh tay của Lưu Na, mạnh mẽ cưỡng chế cô ra khỏi phòng.
"Buông tôi ra! Buông tôi ra!" Lưu Na không ngừng giãy dụa nhưng vẫn không có tác dụng.
Sau khi đuổi Lưu Na đi, Lương Ý từ trong hôn mê từ từ mở mắt ra, ánh mắt mông lung dần trở nên thanh tỉnh. Thân thể mệt mỏi cùng cảm giác xé rách đau đớn khiến cô khó chịu co tròn người lại.
"Tiểu Ý, em tỉnh rồi?" Sở Du nhìn thấy cô đã tỉnh thì lập tức lại gần, vội vàng hỏi.
Lương Ý liếc qua một cái, hất mặt, xoay người lại, đưa lưng về phía anh.
"Tiểu Ý?"
Sở Du lại nhẹ nhàng gọi cô một câu, Lương Ý mím môi không trả lời, mà cũng chẳng muốn đáp lại anh.
Sở Du thấy cô không nói, khổ sở cười một tiếng, "Còn đau không?"
Bàn tay túm chặt lấy mép chăn, Lương Ý cảm thấy hai hốc mắt nóng bừng, trái tim cứng lại, không khí quanh chóp mũi cũng trở nên mỏng manh, nhất thời hô hấp thật khó khăn.
"Tiểu Ý, nói với anh một câu thôi có được không?"
Sở Du vươn tay, muốn đem Lương Ý quay lại đối mặt với mình, nhưng vừa nghĩ tới sự chống cự của