Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1605 lượt.

ao đây? Em có thể đào ra được thứ tình yêu đã khắc sâu ở trong lòng anh ra sao? Em có thể không?" Anh giống như một đứa trẻ lạc đường, mê man nói không ngừng.
Lương Ý rũ mắt, khổ sở cười một tiếng. Bỗng nhiên, xúc cảm lạnh như băng chạm vào khóe môi cô, Lương Ý ngẩn người, mí mắt run rẩy. Ngay sau đó, cô lập tức quay đầu, nhưng lại bị tay Sở Du giữ chặt gáy, bắt cô phải đối mặt với anh. Lương Ý bực tức vật lộn một phen, mà vẫn không thể thoát khỏi ép buộc.
"Tiểu Ý, anh muốn em xem, xem chúng ta sẽ kết hợp với nhau như thế nào."
Giọng điệu của anh bá đạo, thân thể Lương Ý run rẩy, trái tim ngừng mất một nhịp. Cô muốn chạy trốn, nhưng lại không có khả năng thoát khỏi anh. Lương Ý chỉ có thể nhắm mắt lại, thừa nhận tất cả những việc trước mắt khiến cô gần như muốn nổi điên.
Tiếng ồn ào truyền đến tai cô, Lương Ý biết đó là tiếng quần áo bị xé rách. Cảm xúc lạnh lẽo chạm vào làn da khiến nỗ lực quyết tâm không để ý đến tình cảnh hiện giờ của Lương Ý bị vỡ nát.
"Tiểu Ý. . . . . . Tiểu Ý. . . . . . Tiểu Ý. . . . . ."
Sở Du không ngừng gọi tên cô, tiếng gọi da diết mà triền miên, mềm mại mà lạnh lẽo như đôi môi đang lướt trên làn da trắng nõn của cô lúc này.
Lần lượt lưu lại những dấu ấn thật sâu, tiếng liếm mút liên tục phát ra khiến gò má Lương Ý không nhịn được nóng bừng.
"Đừng!" Mặt cô đỏ rực, đưa tay đẩy lồng ngực Sở Du ra. Anh lại nắm lấy cổ tay cô, cố định ở ngang đầu, kiềm hãm cánh tay đang có ý định ngăn cản.
Lúc này, toàn thân Lương Ý đã đổ đầy mồ hôi, cô có cảm giác mình không thể khống chế được thân thể mình nữa rồi, chỉ có thể để mặc cho người khác thao túng, chơi đùa. Hai thân thể to lớn ở trên giường lớn quấn quýt chặt chẽ, triền miên chung một chỗ, như thể một đôi uyên ương không thể chia lìa, mặc cho năm tháng trôi qua cũng chỉ muốn hưởng thụ thật tốt giờ khắc trước mắt này.
Bắp đùi đột nhiên lạnh lẽo, Lương Ý từ trong ý loạn tình mê lập tức tỉnh táo lại. Không biết quần của cô đã bị cởi ra từ khi nào, hiện giờ chỉ còn lại một cái quần lót viền tơ lụa màu đen.
Lương Ý luống cuống, "Sở Du, dừng tay!" Nước mắt rơi lã chã, cô cầu khẩn nhìn anh, hy vọng anh sẽ bỏ qua cho mình.
Vậy mà Sở Du chỉ hơi chần chừ một chút, nhưng khi tầm mắt chuyển đến chiếc quần lót viền tơ màu đen nổi bật giữa cặp đùi tuyết trắng của cô thì nhất thời lửa dục bùng cháy thiêu đốt toàn bộ lý trí của anh.
"Đừng mà ——"
Trong khi Lương Ý kinh hô ra tiếng thì cũng là lúc chiếc quần lót đáng thương bị Sở Du vô tình giật ra, toàn bộ cảnh xuân hiện lên trước mắt anh. Lương Ý lập tức khép hai chân lại, vươn tay muốn kéo ga giường che lại cơ thể, nhưng bị Sở Du ngăn cản ngay tức khắc.
"Tiểu Ý, sinh đứa nhỏ cho anh đi!"
Vừa dứt lời, khi Lương Ý còn chưa kịp phản ứng đã bị Sở Du mạnh mẽ tách hai chân ra, ngay sau đó là cảm giác như bị xé nứt, đau đớn truyền đến. Trán Lương Ý chảy xuống từng giọt mồ hôi lớn chừng hạt đậu. Sở Du cắn môi dưới, hơi thở có chút dồn dập, dịu dàng liếm đi những giọt mồ hôi đó.
"Đau quá —— đi ra ngoài —— anh đi ra ngoài cho tôi!" Lương Ý nghẹn ngào, không ngừng kháng cự lại thân thể đang liên tục nhấp nhô lên xuống của anh.
"Chịu đựng một chút, một chút nữa thôi là được rồi, tiểu Ý." Sở Du thở nhẹ an ủi cô.
Lương Ý tuyệt đối không tin tưởng câu nói này, đau nhức truyền đến từ hạ thân, cộng thêm thân thể không ngừng lay động đã khiến cho thần trí luôn căng thẳng của cô quá sức, lập tức chìm vào hôn mê. . . . . .
Trong một tiệm ăn nhanh.
Người phụ nữ tiểu Phương bối rối nhìn hộp gỗ nhỏ trước mặt mình, nghi hoặc nhìn mẹ Lương và ba Lương, "Hai người muốn tôi rải thứ gì đó trong chiếc hộp này ở trong biệt thự mỗi ngày?"
"Đúng thế." Mẹ Lương gật mạnh đầu một cái.
Tiểu Phương lắc đầu, cảm thấy việc này thật khó hiểu, hơn nữa phu nhân ở biệt thự đặc biệt thích sạch sẽ, chỉ bụi một chút thôi cũng không thể chịu được. Như vậy thì làm sao có thể chấp nhận được việc có người ném rác lung tung chứ. Nếu bị phát hiện ra, nhất định bà sẽ bị đuổi việc .
"Cô còn nhớ chuyện con gái của tôi mất tích không?" Mẹ Lương bình tĩnh nói.
Tiểu Phương thoáng ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu, "Việc này có liên quan đến chuyện mất tích của con gái chị sao?"
"Chúng tôi nghi ngờ, con bé đang ở chỗ đó." Ba Lương đột nhiên mở miệng nói.
Tiểu Phương ngẩn người không biết nói gì cho phải. Lý trí nói cho bà biết không nên tin tưởng lời nói của bọn họ, nhưng không hiểu tại sao, vẻ mặt nặng nề của bọn họ lại khiến bà dao động.
"Không thể nào, tôi làm việc ở đó đã hơn hai tháng, chưa từng gặp qua người lạ nào cả." Tiểu Phương cho rằng hai vợ chồng trước mắt chỉ là do vô cùng lo lắng cho con gái mình mà nghĩ lung tung thôi.
"Cô đã đi hết toàn bộ biệt thự chưa?" Mẹ Lương tự rót ly trà cho mình, sau đó chậm rãi nâng chén lên nhấp một ngụm.
Tiểu Phương cứng họng, lắc đầu.
"Xin cô giúp chúng tôi, chúng tôi không còn cách nào khác nữa rồi." Mẹ Lương đặt ly trà xuống, nghẹn ngào cầu khẩn tiểu Phương. Ba Lương thấy thế, cũng hùa vào mở miệng nói, "Vợ của tôi vì chuyện của