Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341607
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1607 lượt.
n phục hồi lại như cũ, vô cùng dữ tợn, làm mấy người giúp việc cảm thấy như đang nhìn thấy quỷ.
"Ở đây, ở đây. . . . . . Là gian phòng…. gian phòng cũ của cậu." Một nữ giúp việc bị đẩy lên phía trước, mặt tái mét, chỉ sợ móng tay thiếu gia quờ qua, xé nát mình, nên nói chuyện cứ lắp ba lắp bắp.
"Tất cả đi xuống!" Đã chịu đựng đủ bộ dạng sợ hãi của mấy người này, Sở Du trực tiếp ra lệnh cho họ rời đi.
Mấy người giúp việc nghe thấy vậy thì như vừa nhận được thánh chỉ, lập tức khom người lui xuống.
Lúc Sở Du chuẩn bị đẩy cửa đi vào thì bất ngờ câu hỏi của Lưu Na xuyên qua cánh cửa truyền vào tai anh.
"Chẳng lẽ cậu thật sự thích tên Sở Du người không ra người quỷ không ra quỷ đó?"
Sở Du có cảm giác trái tim như ngừng một nhịp. Đáp án đó, anh vừa muốn biết, nhưng lại càng sợ biết rồi sẽ khiến anh mất đi lý trí mà nổi điên. Ngón tay trên nắm đấm cửa bất giác run rẩy, đây là lần đầu tiên trong đời, anh sinh ra cảm giác sợ hãi trước sự thật sắp được phơi bày. Anh nhớ rất rõ, ngày mà anh đến gần với cái chết kia, ngoại trừ thống hận số phận bất công, thì anh hoàn toàn không hề sợ hãi trước sự thật là mình sắp chết. Vậy mà hôm nay, bởi vì một câu trả lời của cô mà toàn thân anh không ngừng run rẩy.
Không khí xung quanh dường như ngừng lại, thời gian cứ một giây lại một giây trôi qua, khiến Sở Du có cảm giác như đã trải qua mấy thế kỷ, dài đằng đẵng mà lại khổ sở. Đầu ngón tay càng lúc càng khó không chế, anh lảo đảo lui về phía sau một bước, sắc mặt hiện giờ tái nhợt gần như trắng bệch.
Đột nhiên anh không muốn nghe nữa, bởi vì anh sợ, sợ rằng những lời phát ra từ miệng cô sẽ khiến trái tim khó khăn lắm mới đập lại của anh vỡ vụn.
"Cậu nói linh tinh gì vậy?"
Trái tim cuối cùng cũng hạ xuống, chỉ có điều hình như ——
Nó sẽ không nhảy lên nữa.
Đã nghe thấy rõ chưa? Cô không yêu, từ trước tới giờ đều không yêu, chỉ có một mình anh đang diễn tiết mục tình yêu đơn phương khiến người ta cười phá lên mà thôi. Nửa đời trước của anh, chỉ có thể núp trong góc tối vượt qua những năm tháng không có cô. Mà nửa đời sau, cứ ngỡ là đã có được, nhưng thật ra tất cả chỉ là một câu chuyện cười. Hiển nhiên, cho tới tận bây giờ anh vẫn chưa bao giờ có thứ mà anh muốn.
Như vậy, ít nhất —— anh cũng muốn có được người của cô!
Âm thanh cánh cửa bị hất mạnh ra anh không nghe thấy, tiếng Lương Ý kinh ngạc hô lên anh cũng không nghe được. Anh chẳng nghe thấy gì cả, thứ duy nhất anh muốn nghe đã bị xé vụn trong câu nói lạnh nhạt phủ nhận của cô rồi.
Nếu không yêu thì cứ không yêu đi, sức mạnh tình yêu cũng có mang lại được cái gì đâu. Cô vẫn còn ở đây, như vậy là đủ rồi, mà những thứ khác, anh không muốn quan tâm thêm nữa.
Lương Ý cứ thế bị khống chế kéo sang gian phòng bên cạnh, cô xoa xoa cổ tay tím bầm mà tức giận không thôi, lớn tiếng chất vấn: "Rốt cuộc anh đang nổi điên cái gì?" Lưu Na vừa mới bị đập đầu vào cạnh bàn xong, cô hết sức lo lắng, cũng không biết hiện tại tình huống của cô ấy như thế nào rồi.
Đối với sự giận dữ, mắng mỏ của Lương Ý, Sở Du không có đáp lại. Lương Ý thấy vậy, cũng lười cùng anh nói chuyện tiếp, cô muốn quay về phòng xem tình trạng của Lưu Na ra sao. Ngay tại thời điểm cô quay người, Sở Du bước một bước dài đi lên trước, giữ chặt cổ tay cô.
Lương Ý tức giận xoay người lại, cùng anh mặt đối mặt nhìn nhau, "Anh đã điên đủ chưa?"
Lực bóp cổ tay đột nhiên tăng lên, gương mặt Lương Ý nhất thời lộ vẻ đau xót, cô lập tức dùng tay còn lại cố gắng gỡ từng ngón tay của Sở Du đang khống chế mình ra, nhằm giảm bớt đau đớn; nhưng đáng tiếc cho dù cô nỗ lực thế nào cũng không thể thành công.
"Buông ra! Anh làm đau tôi đấy!" Lương Ý thật sự không nhịn nổi, cô có cảm giác xương cổ tay của mình sắp nứt ra rồi, đau không chịu được, nhưng dường như Sở Du không nghe thấy tiếng kêu của cô, không hề có ý muốn thả ra.
Lương Ý nhìn nụ cười của anh mà đột nhiên cảm thấy suy nghĩ trong lòng cùng không khí xung quanh dường như bị rút hết đi. Cảm giác hít thở không thông khiến cô không nhịn được nhắm hai mắt lại, không dám nhìn nụ cười khiến cô đau lòng kia nữa.
"Tiểu Ý, có lẽ vào ngày thực hiện nghi thức minh hôn đó, em chưa từng nghĩ sẽ tha thứ cho anh, đúng không?"
Giọng nói dịu dàng của Sở Du quanh quẩn bên tai cô, sắc mặt Lương Ý trắng bệch, cô chậm rãi xoay mặt sang hướng khác, không trả lời.
"Nếu từ lúc bắt đầu đã là sai lầm thì cứ tiếp tục sai lầm đi. Anh không cần bất cứ cái gì hết, chỉ cần em vẫn còn ở đây, cho dù phải chết thêm một lần nữa, anh cũng sẽ vui vẻ chịu đựng." Lực bóp cổ tay lại mạnh thêm, Lương Ý bị kéo một mạch tới giường lớn. Sở Du đẩy cô xuống giường, mạnh mẽ khống chế.
"Cách anh yêu là như vậy sao? Nếu như đây là tình yêu của anh thì tôi tình nguyện —— vĩnh viễn không bao giờ có được nó!" Giọng nói của cô càng lúc càng nguội lạnh, đến cuối cùng, ngay cả chính cô cũng không nhận ra tiếng nói của mình nữa, lạnh lẽo lại vô tình đến vậy.
"Nhưng em đã có được nó rồi, phải làm s