Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.

. .
Sở Du lẩm bẩm, "Cho nên cô ấy mới muốn ăn thêm. . . . . ."
"Không phải là thiếu phu nhân, mà là đứa nhỏ trong bụng." Đại sư Cố đính chính lời nói của anh.
"Giải quyết việc này thế nào đây?" Sở Du lạnh lùng nhìn ông ta, ánh mắt âm u.
Đại sư Cố suy tư một lúc lâu, "Tôi phải về xem lại sách cổ, vấn đề này tạm thời tôi chưa thể trả lời cho cậu."
"Rầm!" Bức tường trắng như tuyết lõm vào trong, sát khí nhất thời vây quanh hai người, Đại sư Cố thở dài một tiếng, "Tôi phải đi tra cứu một ít tài liệu trước đã."
"Mau lên!" Tiếng ra lệnh lạnh lẽo thoát ra từ bờ môi mỏng của Sở Du, sắc đỏ dần dần chiếm cứ đôi mắt anh.
Anh sắp không khống chế được cảm xúc nữa rồi!






Lương Ý kinh ngạc nhìn qua một đống chén dĩa hỗn độn chồng chất trên khay trà, ánh mắt để lộ ra vẻ hoảng sợ. Cô theo bản năng vuốt ve bụng, bàn tay không ngừng run rẩy, cả người thoạt nhìn có chút bị thần kinh loạn.
"Thiếu phu nhân, cô còn đói không?" Dì Linh lại bưng hai món ăn còn có hai bát cơm tới, cẩn thận hỏi.
Lương Ý từ từ ngước mặt lên nhìn bà, "Tôi có phải là . . . . . sắp chết. . . . . ." Giọng cô không còn hơi sức, còn hơi run rẩy, nhìn ra được lúc này cô cực kỳ sợ hãi. Cảm giác bụng đói kêu vang xâm nhập thần kinh của cô lần nữa, cô muốn đưa tay ra đón lấy thức ăn dì Linh bưng tới ăn ngấu ăn nghiến, nhưng lý trí nói cho cô biết cô không thể ăn nữa, cô chỉ có thể vô dụng cúi đầu xuống, nước mắt ròng ròng.
Dì Linh vội vàng đặt cái khay trong tay xuống, đi tới bên cạnh cô ngồi xổm xuống an ủi cô,"Thiếu phu nhân, cô đang nói hưu nói vượn cái gì đấy. Sao lại có chết hay không, chớ tự hù dọa mình."
Lương Ý lau nước mắt bên khóe mắt, ngẩng đầu, nghẹn ngào nói: "Nhưng tôi đã ăn 6 bát cơm, 5 món ăn, tại sao tôi còn đói như vậy? Còn luôn muốn ăn? Tôi sẽ không bởi vì ăn quá nhiều mà no chết chứ?" Cô trở mình một cái, đem sự nghi ngờ của mình nói ra, vừa nghĩ tới cái chết của mình bởi vì do mình ăn no mà chết thì cô đã cảm thấy rất mất thể diện.
"Còn đói không?" Sở Du nhăn mày nói.
Lương Ý sờ bụng một cái, "Hình như. . . . . . Đột nhiên không có đói bụng nữa. . . . . ." Kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Sở Du.
Sở Du nghe vậy, thần kinh vẫn luôn căng thẳng lập tức buông lỏng không ít.
Lương Ý len lén liếc anh một cái, hồi lâu sau cô mới nhỏ giọng nói, "Xem ra tôi sắp chết, có thể để cho tôi gặp Na Na hay không?"
"Sẽ không chết, chớ nói linh tinh." Sở Du giơ tay lên, muốn sờ sờ khuôn mặt của cô, Lương Ý cũng không để yên mà tránh né bàn tay của anh, kể từ đêm hôm đó, cô cũng không quen anh đụng chạm với mình, nếu đổi lại là thường ngày, cô sẽ không muốn gọi anh tới đây, nhưng hiện tại, cô không thể không gọi.






Lưu Na mới vừa vặn bước vào cửa phòng đã nhìn thấy Lương Ý ngồi ở trên ghế sa lon úp mặt vào hai lòng bàn tay khóc dọa sợ không nhẹ. Cô ấy bước nhanh chạy lên trước, sắc mặt trắng bệch, cánh môi run rẩy hỏi,"Tiểu Ý? Đã xảy ra chuyện gì?"
Lương Ý nghe thấy Lưu Na hỏi, chậm chạp ngẩng đầu, lấy tay tùy ý vuốt mặt, lau hết vệt nước mắt trên gò má đi, hốc mắt cô sưng sưng hồng hồng, lòng trắng mắt còn có vài sợi tơ máu, nhìn một cái cũng biết cô đã khóc được một lúc.
"Na Na, có thể tớ sắp chết rồi." Cô nghẹn ngào nghiêng mặt, ánh mắt né tránh.
Lương Ý nhỏ giọng nói, nước mắt ròng ròng làm gương mặt của Lưu Na lập tức trắng xanh, sau trở nên trắng bệch, so với lúc mới vừa vào cửa thì càng thêm dọa người. Cô ấy kinh ngạc nhìn Lương Ý, trong lòng hỗn loạn, cổ họng như bị thứ gì chẹn ngang, nói không ra lời.
"Nhưng mà trước khi tớ chết, tớ nhất định sẽ để cho cậu rời khỏi nơi này. Tớ thề!" Lương Ý quay đầu nhìn cô ấy, nói lời thề son sắt với cô ấy. Tròng mắt cô lóe ra lòng tin tuyệt đối, như có ma lực làm người ta không thể không tin.
Ở trước mặt cô ấy, xưa nay Lương Ý luôn nhát gan đột nhiên trở nên mạnh mẽ như thế, Lưu Na bị dọa đến sợ ngây người, cô ấy kinh ngạc nhìn cái ót Lương Ý, chỉ nghe được giọng nói hơi có vẻ không kiên nhẫn của Lương Ý vang lên. "Anh tới đây làm gì?"
"Thuốc. . . . . ." Lương Ý mạnh mẽ làm khí thế của Sở Du giảm xuống, tơ máu trong đáy mắt anh nhanh chóng rút đi, ngay cả giọng anh nói chuyện cũng có vẻ không đủ sức lực. Bộ dáng kia, ngược lại có mấy phần tư thế tiểu tức phụ làm việc gì sai.
Lương Ý nhìn anh cẩn thận bưng bát sứ, giọng nói lạnh nhạt: "Đặt vào trên khay trà đi, tự tôi sẽ uống."
"Anh phải nhìn em uống thuốc mới đi." Ánh mắt của anh nhìn Lương Ý tha thiết.
Lương Ý nhăn mày, nhìn khay trà, đề phòng mà nói, "Anh đặt vào trên khay trà."
Lời nói ra lệnh của Lương Ý mang theo lo lắng, cô mà không uống Sở Du lập tức không yên tâm, nhưng Lưu Na có thái độ thù địch khá sâu đối với anh lại phản đối kịch liệt. "Thuốc này có lẽ bị bỏ vật kỳ lạ gì vào. Đừng uống!" Lưu Na nói khẽ với Lương Ý.
Lương Ý nhìn Sở Du bưng bát sứ chậm rãi đi tới trước khay trà, chẳng hề để ý nhỏ giọng nói, "Dù sao đều phải chết, có tăng thêm thứ gì vào trong thuốc th