Tác giả: Mị Tinh Nhân
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.
ổn định, sẽ gây ảnh hưởng đến việc thành hình của tiểu thiếu gia. Tin tức này, tạm thời thiếu gia không nên nói cho thiếu phu nhân biết."
"Vậy phải đợi đến khi nào?" Tuy rằng anh rất muốn nói cho tiểu Ý, nhưng xem tình hình trước mắt, vì đứa bé và cả cô nữa, anh nên giấu đi thì hơn.
Đại sư Cố suy tư một lát rồi trả lời, "Ít nhất cũng phải đợi đến 3 tháng sau, tiểu thiếu gia đổi sang thức ăn mới là được. Tất nhiên, tôi hy vọng tới lúc đó thiếu gia và thiếu phu nhân đã hòa hợp rồi."
"Tôi hiểu." Sở Du nhìn bình sứ trong tay hồi lâu, mới chậm rãi rời khỏi phòng dưới đất.
Đại sư Cố nhìn bóng lưng xa dần của anh, giơ tay lên vuốt vuốt bộ râu trắng như tuyết. Cúi đầu nhìn xuống, phát hiện râu có hơi rối, liền dùng ngón tay chải chuốt một phen. Sau khi thấy hài lòng mới nhấc chân nhẹ nhàng đi lại trước bàn đá.
"Hôm nay nhà họ Sở cũng coi như là có hậu, tuy rằng chỉ là đứa bé nửa người nửa quỷ, nhưng cũng có thể kéo dài huyết thống. Đến lúc đó. . . . . . cũng đừng trách tôi. . . . . . Sở lão đệ. . . . . ." Đại sư Cố vừa cầm bút lông viết lên những tờ bùa chú màu đỏ, vừa tự lẩm bẩm một mình.
Sở Du đứng ở cửa trước, tay trái bưng thức ăn, tay phải đang chuẩn bị gõ cửa thì động tác đột nhiên dừng lại. Trong đầu không ngừng nhớ tới những lời mà Lương Ý nói với anh, cuối cùng lại chán nản thả tay xuống, cứ đứng thần người ở ngoài cửa không nhúc nhích. Đúng lúc này, dì Linh vừa dọn dẹp phòng cho Lưu Na xong đi ra, thấy vậy liền dừng bước nghi hoặc gọi một câu: "Thiếu gia?"
Sở Du liếc dì Linh một cái, sau đó ấn khay thức ăn vào trong tay bà, "Dì mang vào đi."
"Cậu không đi vào sao?" Dì Linh tò mò hỏi. Những lúc bình thường, thiếu gia sẽ rất vui mừng nếu được cùng ở chung một chỗ với thiếu phu nhân, nhưng hôm nay sao lại bỏ qua một cơ hội tốt thế này. Đúng là khiến người ta cảm thấy kỳ quái.
Sở Du lưu luyến nhìn cửa phòng một lúc lâu, mới buồn bực nói, "Cô ấy không muốn nhìn thấy tôi." Ít nhất là không muốn nhìn thấy mình lúc này.
Dì Linh bừng tỉnh hiểu ra, xem ra thiếu phu nhân vẫn chưa tha thứ cho thiếu gia rồi, vậy nên thiếu gia mới không dám đi vào sợ chọc giận cô ấy.
Dì Linh thấp thỏm bỏ bình thuốc vào trong túi áo, chậm rãi bước vào phòng; còn Sở Du thì đứng im tại chỗ nhìn vào bên trong. Khi đôi mắt sắc bén của anh dần dần chuyển đến gương mặt vẫn đang say ngủ của Lương Ý thì nó nhất thời trở nên nhu hòa, đầy dịu dàng.
"Thiếu phu nhân? Thiếu phu nhân? Tỉnh dậy nào, ăn cơm thôi." Dì Linh đặt thức ăn lên bàn trà xong, đi tới bên giường, nhẹ nhàng gọi Lương Ý .
Tiếng gọi bất ngờ đánh thức Lương Ý, cô cố mở mí mắt nặng trĩu ra, mơ mơ màng màng nhìn dì Linh đang ngồi bên mép giường, hỏi, "Sao vậy dì?"
"Ăn cơm thôi, thiếu phu nhân." Dì Linh dịu dàng nói.
"À." Dứt lời, bụng của cô cũng vang lên một hồi “ùng ục”, Lương Ý lúng túng hơi đỏ mặt, "Tôi đi rửa mặt trước." Lương Ý phóng nhanh như một cơn gió về phía toilet bên phải giường.
Khóe mắt dì Linh âm thầm nhìn lướt qua cửa trước, khẽ mím môi. Thiếu gia vẫn còn ở đây, chỗ thức ăn này, xem ra thiếu phu nhân nhất định phải ăn hết rồi. Nhưng bình thuốc này. . . . . . rốt cuộc là thuốc gì đây. . . . . .
Sau hai ba phút dì Linh suy tư, Lương Ý đã ra khỏi toilet, bước tới trước bàn trà, nhấc đũa lên, lấy tư thế “cuồng phong quét ra rụng” mà xử lý sạch sẽ ba món mặn một món canh.
Dì Linh sợ ngây người.
"Thiếu phu nhân, cô ăn quá no như vậy sẽ không tốt đâu."
Thường ngày, thiếu phu nhân có đói đến mức nào cũng không thể ăn hết một khay thức ăn trong thời gian ngắn như vậy được. Chẳng lẽ ngày hôm qua cô ấy chưa ăn cơm sao? Mà không đúng, thức ăn hôm qua do chính tay bà bưng tới. Thiếu phu nhân ăn cũng không nhiều, nhưng ít nhất lượng ăn có thể coi là bình thường. Sao hôm nay lại . . . . . .như vậy chứ……….
"Quá no?" Lương Ý sờ sờ cái bụng vẫn còn "đói quắt" của mình, giương mắt nói: “Nhưng tôi cảm thấy vẫn còn đói lắm. . . . . . ăn hết chỗ này chưa thấm vào đâu cả!"
Dì Linh kinh ngạc nhìn Lương Ý vẫn còn kêu đói, thầm nghĩ: chẳng lẽ là do thuốc mà thiếu gia mang đến gây ra hay sao?
"Dì Linh, tôi đói, có thể mang thêm cho tôi ít cơm nữa được không?" Lương Ý cảm thấy tế bào toàn thân đang kêu gào vì đói, thân thể không còn hơi sức, miệng lại hơi ngưa ngứa, nhìn thấy cái gì cũng muốn nhét vào trong miệng.
Dì Linh nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải, cho ăn tiếp thì sợ cô ăn quá no, nhưng nếu không cho cô ăn thì nhìn bộ dạng có vẻ rất đói bụng kia của cô, bà lại cảm thấy bứt rứt.
"Thiếu phu nhân, tôi….. tôi đi hỏi trước đã có được không? Quả thật cô. . . . . . ăn quá nhiều rồi." Dì Linh lúng ta lúng túng nói.
Lương Ý cau mày, cắn cắn môi, có chút không vui, nhưng vẫn gật đầu một cái. Dì Linh vội vàng bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại. Sở Du vẫn đứng ở ngoài cửa, bà vội vàng nhỏ giọng nói với anh: "Thiếu phu nhân. . . . . ."
"Tôi biết rồi, tạm thời đừng mang thêm thức ăn cho cô ấy. Tôi sẽ nói chuyện với dì sau." Sở Du nhìn cánh cửa p