Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Minh Hôn Cái Đầu Anh Á

Tác giả: Mị Tinh Nhân

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.

đêm. Anh cong khóe môi, giọng nói chậm rãi, vui vẻ hỏi lại, "Có thật không?"
"Thật." Lương Ý liếc mắt nhìn anh một cái, khẳng định trả lời.
"Vậy em chờ anh, anh sẽ quay trở lại thành người nhanh thôi." Sở Du gấp gáp bảo đảm với Lương Ý, chỉ sợ cô không tin tưởng lời nói của mình.
Lương Ý rũ mắt xuống, khẽ nói, "Tôi mệt rồi. Anh có thể đi ra ngoài không?" Cô lạnh nhạt hạ lệnh đuổi khách, hoàn toàn không thấy được hưng phấn lóe lên trong đôi mắt anh.
Tuy bị Lương Ý đối xử lạnh nhạt, nhưng Sở Du vẫn vô cùng vui vẻ dịch chăn cho cô, sửa sang lại giường lớn cẩn thận một lượt. Sau khi xác nhận cô nằm thật thoải mái, mới xoay người rời đi. Vì sợ tiếng bước chân của mình quấy rầy đến cô, anh liền rón rén chậm rãi ra khỏi phòng.
Đợi Sở Du đi xong, Lương Ý từ từ mở mắt, bàn tay siết chặt chăn, cô lặng lẽ thở dài một tiếng. Con ngươi lúc này đã ảm đạm phai mờ, không hề còn ánh sáng rực rỡ trước kia nữa.
Cô làm như vậy, rốt cuộc là đúng hay sai đây. . . . . .
Phòng dưới đất.
Sở Du hấp tấp bước nhanh về phía Đại sư Cố đang chế tạo bùa chú, ông ta nghi hoặc nhíu mày, sau đó liền cười nhạt mở miệng hỏi thăm: "Thiếu gia, hôm nay không phải ngày cung cấp thức ăn, sao đột nhiên cậu lại đi xuống đây?" Thông thường, trừ những lúc phải “ăn” ra, Sở Du tuyệt đối không đi xuống tầng hầm này.
"Tôi hỏi ông, ông có cách nào giúp tôi biến trở lại thành người trong thời gian ngắn nhất hay không?" Sở Du vừa lên tiếng đã đi thẳng vào vấn đề.
Ánh mắt anh lóe lên, Đại sư Cố ngẩn người, "Thời gian ngắn nhất?" Ông ta cảm thấy kinh ngạc với vấn đề mà Sở Du nói ra.
"Đúng thế!" Anh lạnh lùng nhìn Đại sư Cố.
Đại sư Cố nhướn mày, "Thiếu gia, còn bốn tháng nữa là cậu có thể hoàn toàn khôi phục. Không cần thiết phải mạo hiểm đi đường tắt." Tuy không biết vì lý do gì mà Sở gấp gáp muốn trở lại thành người là gì, nhưng ông ta cảm thấy cứ làm theo kế hoạch hiện tại là tốt nhất, nó có thể giảm thiểu tối đa những tổn thương thân thể do việc sử dụng cấm chú gây ra. Hơn nữa, nếu cố tình đẩy nhanh quá trình, chẳng may khiến cơ thể bị tổn thương thì không có cách nào có thể vãn hồi được. Như vậy, tất cả những gì ông ta đã làm đều uổng phí, mà có lẽ, cả đời này ông ta cũng không tìm được một thân xác hoàn mỹ như thế nữa.
"Tôi muốn làm nhanh nhất có thể!"
Sở Du một mực kiên trì sử dụng đường tắt, Đại sư Cố liếc anh một cái, tầm mắt di chuyển đến phiến đá ở giữa tầng hầm một hồi lâu, sau đó nhẹ giọng hỏi, "Thiếu gia, là bởi vì thiếu phu nhân sao?"
"Không liên quan gì tới ông." Sở Du lạnh lùng nhìn ông ta, ra lệnh, "Mau nghĩ ra biện pháp cho tôi, không cần biết phải trả giá lớn đến đâu, chỉ cần giúp tôi biến trở lại thành người trong thời gian ngắn nhất là được."
Đại sư Cố lắc đầu, "Thiếu gia, chuyện này là không thể. Không phải không có biện pháp, mà là nó quá nguy hiểm. Chẳng may trong quá trình thực hiện xảy ra chuyện thì vô cùng phiền phức. Đến lúc đó cậu không chỉ không thể biến lại thành người, mà chỉ sợ ngay cả bộ dạng hiện tại cũng không thể duy trì được. Không những thế còn có thể rơi vào trạng thái “hóa thú”, mất lý trí mà đánh người. Dĩ nhiên, có đánh những người râu ria không quan trọng như chúng tôi thì không sao, nhưng ngộ nhỡ lại làm thiếu phu nhân bị thương thì không ổn rồi. Dù sao, tình trạng hiện giờ của thiếu phu nhân không giống như lúc trước nữa." Đại sư Cố ngụ ý, khẽ cười nói.
"Có ý gì?" Sở Du cau mày, cảm thấy lời nói của ông ta thật khó hiểu.
Đại sư Cố xoay người lại, bước tới trước phiến đá cầm lên một cái bình nhỏ, đưa cho anh, "Thiếu gia, mang cái này về, dặn dò người giúp việc mỗi ngày cho một ít bột khoảng một móng tay ở trong bình này bỏ vào đồ ăn của thiếu phu nhân."
Sở Du nhận lấy bình sứ, quan sát một chút, trầm giọng hỏi, "Đây là cái gì?"
"Thức ăn. Thức ăn của tiểu thiếu gia."
"Ý của ông là. ….. ý ông là. . . . ." Sở Du nhất thời lắp ba lắp bắp, tin tức đặc biệt trực tiếp này khiến cho bộ não trước giờ luôn trấn tĩnh của anh lập tức tơi vào hỗn loạn, một lúc lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.
"Không sai! Thiếu gia chỉ một kích đã trúng." Đại sư Cố nhíu mắt lại, khẽ cười, giọng điệu mang theo sự kính nể. Nói xong, thấy Sở Du vẫn đang trong trạng thái bất động không có cách nào hồi phục tinh thần, ông ta dừng một chút, gương mặt trong nháy mắt trở nên nghiêm túc, cẩn thận nhìn anh căn dặn, "Trong ba tháng đầu, tuyệt đối không được để ngắt quãng việc uống thuốc. Nếu không, tiểu thiếu gia thiếu thức ăn sẽ xé rách bụng mẹ mà thoát ra ngoài. Đến lúc đó chỉ sợ thiếu phu nhân. . . . . ."
Bàn tay nắm bình thuốc trở nên căng thẳng, Sở Du híp mắt, "Nó sẽ làm tiểu Ý bị thương?" Nếu đứa bé làm cô bị tổn thương... thì không cần cũng được. Anh tuyệt đối không để bất cứ người nào hay vật nào làm Lương Ý bị thương, cho dù đó là con của mình đi chăng nữa!
"Thiếu gia cứ yên tâm, chỉ cần bảo đảm thức ăn cho tiểu thiếu gia hấp thu, thì thiếu phu nhân sẽ không gặp nguy hiểm gì. Chỉ có điều. . . . . ." Đại sư Cố ngừng lại, nhìn Sở Du, "Cảm xúc hiện tại của thiếu phu nhân không được


XtGem Forum catalog