Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1485 lượt.
“Em vừa mới nấu xong thức ăn vì muốn chờ anh về cùng ăn.”
Nhìn vào phòng ăn, thấy thức ăn phong phú được bày trên bàn, đôi mắt đen của anh hiện lên một tia tình cảm khác thường, nhưng rất nhanh nó đã biến mất, anh lạnh nhạt nói: “Vậy em tranh thủ ăn đi, anh hơi mệt, muốn về phòng ngủ trước.” Nói xong anh bước nhanh về phòng.
Nhìn bóng dáng anh từ từ biến mất, lại nhìn lên đồng hồ trên tường, đã là mười một giờ đêm. Khuôn mặt cô trở nên ảm đạm, nhưng cô vẫn lẳng lặng đến bên bàn ăn, vô vị ngồi ăn đồ ăn đã nguội lạnh trên bàn.
Sáu năm nay cuộc sống kham khổ khiến cô hiểu được và quý trọng mọi thức, tất cả những đồ ăn còn thừa cô để vào tủ lạnh. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cô nhẹ nhàng bước vào phòng ngủ, đẩy cửa nhìn Trạc Thác đang ngủ trên chiếc giường lớn. Thấy đôi mắt anh đang nhắm chặt, ngực phập phồng thở đều, Tư Vũ khổ sở khép chặt cánh cửa lại. Cô trở về phòng khách, rúc vào ghế salon cúi đầu suy nghĩ.
Thật ra sự việc không hề đơn giản như cô nghĩ. Cô nên sớm nghi ngời anh sẽ không hề dễ dàng tha thứ cho mình như vậy. Nhưng cô tin chỉ cần kiên trì, nhất định sẽ làm cho trái tim lạnh như băng của anh lại một lần nữa rung động.
“Cố lên Tư Vũ!” Cô tự an ủi bản thân mình, sau đó từ từ tiến vào mộng đẹp, khuôn mặt tái nhợt hiện lên một vẻ bình yên, đôi môi anh đào khẽ nhếch lên một chút.
Kim đồng hồ vừa chỉ đúng bảy giờ, Tư Vũ thức dậy theo thói quen, cô vội vàng bước từ ghế salon xuống, khi đang chuẩn bị bước đến phòng tắm cô mới phát hiện phòng này rất lạ. Lúc này cô mới nhớ lại từ hôm nay trở đi cô không cần phải vội vã đi làm nữa.
Hai chân vừa chạm xuống đất, vươn vai một chút rồi ngồi ngơ ngẩn ở đó. Khoảng mười phút sau cô mới đứng lên, tự động đi đến phòng ngủ, thấy một chiếc giường lớn vẫn còn đó một người đang ngủ say, cô mới thở dài một tiếng rồi xoay người rời đi.
Thật ra Trạc Thác đã tỉnh từ lâu, nghe thấy tiếng đóng cửa phòng anh mới đưa tay sờ phần giường lạnh như băng bên cạnh, trên người anh chỉ mặc một chiếc quần lót màu đen đi đến phòng bếp, lặng lẽ nhìn người đang đeo tạp dề đứng đó.
Đang bận rộn với bữa sáng, đột nhiên Tư Vũ cảm thấy có một ánh mắt rừng rực sau lưng mình, cô bất giác xoay đầu lại. Thấy người đứng sau mình toàn thân đang xích lõa thì mặt cô trở nên đỏ ửng, bối rối nói: “Anh….Anh tỉnh rồi à?”
Khóe môi lạnh lùng như quyến rũ khẽ nhếch lên, đôi mắt đen sâu thẳm, tiếng nói hung hậu vì mới thức dậy càng trở nên trầm thấp: “Tại sao tối qua em không ngủ trên giường?”
“Em……còn chưa hỏi qua ý kiến anh, cho nên……..”
Thì ra là thế! Hờn dỗi trong lòng anh cuối cùng cũng biến mất, anh nhìn cô suy tư một hồi rồi xoay người trở về phòng ngủ.
Tư Vũ kinh ngạc nhìn theo bóng hình cao lớn, mãi sau mới hồi phục lại tinh thần.
Bữa sáng đã được chuẩn bị xong xuôi trên bàn ăn, cô vào phòng khách thấy Trạc Thác đã ăn mặc chỉnh tề, trong tay xách cặp sách chuẩn bị rời đi.
“Thác, bữa sáng của anh……………..” Cô vội vàng gọi anh lại.
Tay đang cầm ở nắm cửa dừng lại một chút, anh quay đầu lại mỉm cười nói: “Anh muốn đến công ty sớm, em cứ ăn đi.” Nói xong anh tiếp tục mở cửa đi ra, cứ thế mà đi thẳng không hề ngoảnh lại.
Nhìn chằm chằm vào cánh cửa, Tư Vũ thấy lồng ngực như nghẹn ngào, bế tắc một thứ gì đó làm cô vừa lo lắng vừa đau đớn, những giọt nước từ hai khóe mắt từ từ trào dâng. Ngồi xuống bàn cơm, cô cầm một cái bánh bao nặng nề mà cắn từng miếng, dùng hết sức, liều mạng nuốt xuống như thể chiếc bánh này có thể giải tỏa cảm giác bế tắc trong lòng cô vậy. Hai hàng nước mắt đã chảy xuống hai gò má, chảy tới khóe miệng khiến vị mặn của bánh bao càng trở nên mặn hơn.
Con người thật sự rất kỳ lạ, chỉ cần có mục tiêu và lý tưởng thì lại trở nên tràn đầy hi vọng. Nước mắt giải thoát cho nỗi sầu bi trong lòng; càng đau lòng cô lại càng cảm thấy toàn thân tràn ngập sức lực.
Cô ngồi trên ghế salon cả buổi sáng vẽ tranh. Khoảng một giờ sau, xuất hiện trên tờ giấy trắng ban nãy là hình ảnh một chàng trai tuấn mỹ tuyệt luân, ngũ quan vẫn đậm nét của sáu năm trước nhưng bộ mặt và biểu lộ đã không còn ôn nhu, thâm tình như sáu năm trước nữa; giờ đây nó trở nên lãnh khốc, bạo ngược.
Cô vươn bàn tay ngọc thon thon sờ từ vầng trán rộng đến hàng lông mi đen nhánh, cô lại vuốt ve đôi môi mỏng lạnh đến thấu xương. Thì thầm trong miệng: “Thác, em nhất định sẽ làm anh trở về như trước kia, vừa ôn nhu, vừa dịu dàng.”
Buổi chiều, cô nằm dài trên ghế salon, vừa nghe Hi-FI phát ra từng bài hát vừa mang tất cả các album của anh ra nghe hết một lượt.
Bảy giờ tối, sau khi nấu xong đồ ăn cô lại ngồi trên ghế salon chờ anh về. Nhưng qua rất lâu vẫn không thấy anh đâu, lần này cô không định chờ anh nữa, nên cô đứng dậy, chuẩn bị đi ăn.
Lúc này bên ngoài đột nhiên có tiếng mở cửa, trong lòng cô trở nên vô cùng vui mừng, đón tiếp nhanh chóng. Cánh cửa vừa đẩy ra, chỉ thấy Trương Thiên Minh đang dìu Trạc Thác bước vào.
Trương Thiên Minh giật mình khi nhìn thấy Tư Vũ đang ở trong nhà.
Tư Vũ thì lúng túng gật đầu nhẹ chào anh, ân cần nhìn về phía Trạc Thác hỏi: