Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.
g chờ và vui mừng.
---------
Tư Vũ chần chừ đứng trước cửa lớn, ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà cao hai mươi tầng mới, toàn bộ dùng màu lam thủy tinh xếp thành, được ánh mặt trời chiếu xuống làm nó tỏa ra ánh hào quang; tấm bảng đề chữ lớn “Tập đoàn ảnh nghiệp Thịnh Trạc”. Ánh nắng chiếu vào làm nó càng thêm tỏa sáng, như long vọt phượng vũ.
Nghe nói toàn bộ cao ốc này thuộc về tập đoàn ảnh nghiệp Thịnh Trạc, ngoài hai trăm ngôi sao ra anh còn có tổng cộng hơn một ngàn người công, nhân viên. Điện ảnh hay các ngành có liên quan, tất cả các công nhân đều làm việc trong toàn nhà lớn này.
Dòng máu hoàng thất hoàn toàn khác với gien, dù đi đến một thế giơi lạ lẫm như thế này, nhưng chỉ vài năm ngắn ngủi anh cũng có thể gây dựng lên sự nghiệp, trở thành vua của một nước, cô âm thầm thấy vui mừng cho anh, bên cạnh đó lại dâng lên cảm giác tự ti. Khoảng cách của anh và cô thật sự càng ngày càng xa.
Lo lắng từ hôm qua tới giờ, cuối cùng cô cũng bị Lý Chí Khôn áp bức và dụ dỗ để đồng ý đến đây tiến hành phỏng vấn. Cả đêm qua cô đều nghĩ đến việc họ gặp mặt, tình hình lúc ấy sẽ như thế nào, đang đoán anh cho mình cơ hội để phỏng vấn là có mục đích gì, nhưng nghĩ cả một buổi tối, cô cũng nghĩ không ra rồi về sau sẽ như thế nào.
Đột nhiên, có ai đó lơ đãng đụng phải cô, lúc đấy cô mới hồi phục lại tinh thần, hít sâu một hơi, đi thẳng vào cửa lớn.
“Chào cô! Tôi là phóng viên Thẩm Tư Vũ của tạp chí Húc Thăng, Trương Thiên Minh tiên sinh có hẹn tôi.” Vào trong hành lang đến nơi tiếp đãi, Tư Vũ đem thẻ phóng viên ra đưa cho nhân viên tiếp tân xem.
Nhân viên tiếp tân nhìn cô thản nhiên cười, nói: “Xin chờ một chút!” Khi cô ấy gọi điện thoại xong, vừa cười vừa nói: “Trương tiên sinh bảo cô trực tiếp lên lầu 20, thang máy ở bên kia.”
Tư Vũ gật đầu cảm ơn với cô, theo hướng cô chỉ đi thẳng đến thang máy.
“Cạch!”.Một âm thanh vang lên, thang máy dừng lại ở tầng 20. Tư Vũ ra khỏi thang máy, trước mắt cô là một phòng làm việc vô cùng rộng rãi, trang hoàng xa hoa, bố trí theo phong cách riêng, vừa có nét Châu Âu cổ điên, lại có nét Châu Á đặc biệt hữu tình.
Lúc này, một chàng trai trẻ bước ra từ trong cánh cửa thủy tinh màu lam, thấy cô, anh khách khí nói: “Xin hỏi cô là Thẩm Tư Vũ phải không?”
Tư Vũ gật đầu nhẹ: “Đúng vậy!”
Chàng trai vừa đưa danh thiếp cho cô, vừa nhẹ nhàng nói: “Tôi là trợ lý của Trạc tổng giám đốc – Trương Thiên Minh!”
Hóa ra anh ta chính là trợ lý của Thác! Tư Vũ vừa nhận danh thiếp vừa đánh giá, niên khinh hữu vi, tướng mạo đường đường, tao nhã.
Trương Thiên Minh cũng âm thầm đánh giá cô – một người bình thường, nhan sắc như vẽ, thanh lệ khó tả, mơ hồ để lộ ra sự tang thương làm cho người ta cảm thấy vô cùng thương cảm.
Cô và tổng giám đốc rốt cuộc là có quan hệ gì, nhớ lại hôm qua, tổng giám đốc giao cho anh đi điều tra về cô ấy, anh còn lên tiếng cả khinh. Vì người con gái trước mắt này, dù cách ăn mặc hay là tướng mạo đều không giống những người phụ nữ bên cạnh tổng giám đốc. Tuy buồn bực nhưng anh không dám đoán tâm lý tổng giám đốc, anh thầm nghĩ chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là được.
Trương Thiên Minh điều chỉnh lại trạng thái, bình tĩnh nói: “Mời cô vào, tổng giám đốc đang ở bên trong chờ cô.” Nói xong anh chỉ vào cánh cửa thủy tinh xanh vàng rực rỡ.
“Anh…..Anh không vào cùng tôi sao?” Không biết tại sao Tư Vũ không muốn tự mình đối mặt với Trạc Thác nên cô hỏi.
Trương Thiên Minh lại kinh ngạc. Từ trước tới giờ, những nữ phóng viên kia đến tiến hành phỏng vấn tổng giám đốc đều ngại anh ở bên vướng chân vướng tay, đều hận một nỗi không thể lập tức biến mất; nhưng lần này không những là lần đầu tiên tổng giám đốc không cần anh ở bên mà người con gái này lại hi vọng mình đi vào cùng cô ấy. Việc này…………………
Anh kìm nén kinh ngạc, mỉm cười nói: “Tôi còn có chuyện khác phải làm. Cô tranh thủ thời gian vào đi. Tổng giám đốc không thích chờ đợi đâu.” Nói xong anh xoay người dời đi.
Tư Vũ chậm rãi đi đến trước cánh cửa thủy tinh, giơ tay lên lại buông xuống, cuối cùng cô lấy hết dũng cảm, đấy cửa bước vào.
Không giống với vẻ nhu hòa bên ngoài, bên trong bố trí một loạt màu trang nhã, sắc điệu u ám, thở mạnh một cái có thể làm cho người ta có cảm giác không lạnh mà buốt. Đặc biệt là người ngồi sau bàn làm việc màu đen kia, tuấn nhan lạnh như băng, thật tương xứng với cách bố trí của căn phòng.
Chắc hẳn là nên cúi đầu không nhìn, nhưng Tư Vũ lại không khống chế được lòng mình, cảm xúc của cô như nước cuộn trào, cứ như vậy mà nhìn chằm chằm vào anh ------- xa cách đã nhiều năm, bản thân chỉ có thể âm thầm nhớ mong và yêu thầm người đàn ông này thôi.
Hôm nay anh không mang kính râm, đôi mắt lạnh lung không có chút tình cảm nào, tuấn nhan thì lãnh khốc như hàn băng ngàn năm, thời gian chẳng những không lưu lại giấu vết gì trên gương mặt anh, ngược lại còn làm anh càng thêm nét nam tính, quyến rũ.
Khác với bản thân mình, cuộc sống nghèo khổ, bôn ba, trước kia gương mặt hồng hào không chút ưu phiền, nhưng nay trên khuôn mặt nhỏ nhắn luôn có phần