The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.

bên dưới.
Đỗ Quyên đang đắm chìm trong cao trào của dục vọng, thấy anh đột nhiên rút ra khiến cô cảm thấy vô cùng hụt hẫng, nũng nịu gọi: “Kevin!”
Trạc Thác không hề để ý tới cô ta, cầm thấy phân thân cực đại của mình mà tháo cái gì đó ra rồi ném vào thùng rác phía sau cửa.
“Kevin!”
“Cô có thể đi!” Trạc Thác lạnh lùng nói.
Đỗ Quyên không thể tin vào mắt mình. Ba tháng trước, cô sống chung với anh một cuộc sống khá giả trong vòng một tháng, nhưng cuối cùng vẫn là không thoát khỏi cảnh bị anh vứt bỏ, cô đành bất đắc dĩ chấp nhận hậu đãi của anh sau khi chia tay. Ba tháng nay, mỗi ngày cô vẫn nhớ về anh. Trời cao đúng là có mắt, rốt cục thì hôm nay cô cũng nhận được điện thoại của anh.
Trước kia, khi họ hoan ái đều là ở trong “phòng tổng thống” của khách sạn, đây là lần đầu tiên cô đến chỗ ở của anh, là lần đầu tiên hoan ái trong phòng ngủ của anh. Khi cô đang muốn cám ơn ông trời đã chiếu cố mình thì phát hiện anh lại trở về dáng vẻ lãnh khố vô tình đó. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Nếu như không thích mình tại sao anh lại tìm đến mình, thậm chí còn đưa về nhà? Ngăn chặn nghi hoặc từ đáy lòng, cô tiếp tục gọi: “Kevin!”
“Đừng để tôi nói lần thứ hai!” Anh lớn tiếng cảnh cáo.
Nhìn gương mặt đang nổi giận của anh, Đỗ Quyên run rẩy một chút, nhặt quần áo trên mặt đất mặc vào, hoảng sợ chạy ra khỏi phòng đến thẳng thang máy.
Một lúc sau, Trạc Thác mới mặc lại quần lót, ra khỏi phòng ngủ, anh đi thẳng vào phòng bếp, bên trong không có một bóng người, bếp lò thì vẫn đang cháy. Cô đã chạy đi đâu? Đôi mày khẽ nhíu lại, anh quay lại phòng khách cũng không thấy bóng dáng cô đâu, chạy đến phòng trang điểm, phòng sách cũng không một bóng hình. Tất cả các ngóc ngách đều đã được tìm kiếm, nhưng vẫn chẳng thấy cô.
Anh dựa lưng vào ghế salon mà trầm tư. Hôm nay anh cố ý mang Đỗ Quyên về nhà chính là muốn báo thù, để cô tận mắt chứng kiến bị người khác phản bội là như thế nào, cho cô nếm thử cảm giác bị tổn thương ra sao. Lúc đó anh cảm thấy vô cùng mãn nguyện, nhưng bây giờ anh lại cảm thấy có chút buồn bực, bối rối, thậm chí còn có chút gì đó là đau lòng và hối hận.
“Trạc Thác, không cần phải như vậy! Hãy nhớ lại sáu năm trước cô ta đối xử với mày như thế nào, đây chẳng qua chỉ là một sự trả thù nhỏ mà thôi.” Anh không ngừng thuyết phục bản thân, nhưng trong lòng vẫn lo lắng không thể yên tĩnh lại, anh khẽ chửi thề một tiếng, đi qua dàn HI-Fi chỉnh âm lượng lên cỡ to nhất, anh muốn mượn tạp âm để đem đến sự yên bình cho tâm hồn đang trĩu nặng của mình.
Trên con đường nhộn nhịp, Tư Vũ đang lê đôi chân bước đi, trong đầu cô cứ hiện lên những hình ảnh đáng ghét vừa rồi, ý thức của cô càng ngày càng loạn, bước đi cũng càng lúc càng trở nên nhẹ hơn, đường đi cũng bắt đầu lảo đảo. Đột nhiên có một người qua đường va phải thì có mới sực tỉnh, lúc này cô phát hiện nước mắt mình đã chảy ra từ lúc nào, hai chân đã vô cùng đau nhức, vì mang dép lê ra ngoài nên giờ các ngón chân vừa hồng vừa sưng. Không để ý những người xung quanh đang nhìn mình với ánh mắt khác thường, cô vẫn bước tiếp về phía trước.
Không biết đã đi bao lâu, đến khi không thể đi được nữa thì cô mới dừng lại, dựa vào hàng song sắt lạnh băng, nhìn bầu trời xanh lam trước mắt cô mới bật khóc nức nở.
Cô cho rằng mình không ngại việc anh hoan ái với những người phụ nữ khác, nhưng khi tận mắt chứng kiến cô mới phát hiện rằng mình đố kỵ, nổi giận, lòng đau nhức đến nỗi muốn chết đi; cô cho rằng bản thân rất kiên cường, sẽ cố gắng để lấy lại được tình yêu của anh, nhưng cô mới phát hiện rằng chuộc tội so với tưởng tượng khó khăn hơn rất nhiều, cô thật sự không thể nào làm được; cô nghĩ anh còn có chút say đắm với mình nhưng mình lại quá ngây thơ mà mộng tưởng hão huyền.
Sau khi tự an ủi bản thân, cô mang thể xác và tinh thần mệt mỏi của mình chậm rãi đến buồng điện thoại cách đấy không xa và bấm dãy số quen thuộc, khi nghe được tiếng nói ôn nhu quen thuộc thì vội lên tiếng: “Mẹ…..”
“Tiểu Vũ? Con làm sao vậy, giọng con bị làm sao thế?”
“Con…………”
“Tiểu Vũ, có phải ở đấy xảy ra chuyện gì không? Nhanh nói cho mẹ đi.”
Cô nhớ quá nên lớn tiếng khóc, rất muốn bộc bạch trái tim đang thống khổ cho bà biết, nhưng không được, cô không thể để cho người mẹ luôn một mực yêu thương mình phải lo lắng. Cố gắng nuốt nước mắt nghẹn ngào, cô nói: “Chắc do nhất thời con chưa thích ứng được với nhiệt độ bên này nên giọng mới giống như bị cảm lạnh vậy. Nhưng vừa rồi con đã uống thuốc rồi, ngày mai ngủ dậy sẽ không sao hết.”
“Đứa nhỏ này, một mình ở bên ngoài nhất định phải tự chăm sóc cho mình đấy, đừng để ba mẹ ở nhà phải lo lắng nhé.”
“Con biết rồi. À đúng rồi, ba ngủ chưa mẹ?”
“Ngủ sớm rồi. Thời tiết đang chuyển lạnh nên chân của ông ấy lại bắt đầu đau nhức.”
“Mẹ, mẹ nhất định phải chăm sóc tốt cho ba, nếu như ba lại đau thì đưa ông đến bệnh viện kiểm tra nhé, đừng nghĩ đến việc tiết kiệm tiền.”
“Chắc không có vấn đề gì lớn đâu, năm nào mà chả như vậy, con đừng lo lắng, nhớ chú ý sức khỏe nhé.”
“Vâng, khi nào công việc kết th