Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Minh Tinh Kiêm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.

t yên tâm “Con không sao. Bác gái, con xin phép đi trước, hãy chăm sóc tốt cho Tư Vũ.” Nói xong anh lại liếc ánh mắt căm phẫn tới Trạc Thác, không quay đầu lại mà đi thẳng ra cửa.
Bà Thẩm nhìn lại Trạc Thác thấy anh có vết máu loang lổ ở khóe miệng, lo lắng hỏi: “Trong nhà có hộp thuốc không? Mau đi sát trùng vết thương đi.”
Trạc Thác không đáp lại, anh đi đến tủ trước TV lấy ra một chiếc hộp thuốc, mở ra rồi lặng lẽ xử lý vết thương.
Bà Thẩm chần chừ nhìn anh rồi cuối cùng cũng nói ra: “Cậu Trạc, tôi……tôi muốn đưa Tiểu Vũ về nhà.”
“Không được!” Đôi tay đang bôi thuốc lập tức dừng lại, anh phản đối.
“Nhưng, tôi không thể cứ đứng trơ mắt nhìn con gái của mình chịu khổ, thậm chí là biến thành điên điên khùng khùng.” Giọng nói của bà Thẩm bỗng trở nên cường ngạnh.
Đối với việc này bà nhất định kiên quyết còn Trạc Thác thì cực kỳ chấn động, thần sắc trở nên nhu hòa dần, anh lúng túng nói: “Bác gái đừng để Vũ nhi rời khỏi con. Xin người……Hãy cho con một chút thời gian nữa được không?” Nghĩ đến việc cô ấy rời khỏi mình, anh cảm thấy khủng hoảng mà từ trước tới giờ chưa từng có.
Khuôn mặt bà Thẩm có chút suy tư nhìn anh, tâm tư cường ngạnh đã từ từ lắng xuống, “Được rồi. Tôi sẽ để con bé ở lại đây một thời gia nữa, nếu như vẫn như vậy thì tôi nhất định sẽ mang nó đi.” Xem ra, cô ấy cũng không muốn rời xa hắn, hi vọng hắn thật sự hối cải.
“Cám ơn bác!” Lông mày Trạc Thác đang nhíu rốt cục cũng có thể giãn ra “Bác gái, đêm nay bác hãy ở lại đây đi, bác ngủ cùng với Vũ nhi còn con ngủ trên sofa là được rồi.”
Bà Thẩm sửng sốt một chút: “Không cần, tôi về trước, sáng mai tôi lại đến thăm Tiểu Vũ.”
“Nhưng đã muộn thế này rồi………….”
“Không sao đâu.”
“Để con đưa bác về.” Nói xong anh nhanh chóng rời khỏi ghế sofa.
“Không cần, con cứ chăm sóc tốt cho Tiểu Vũ đi, ta gọi xe về là được rồi.” Bà Thẩm dừng ở cửa ra vào một lúc rồi bà xoay người lại nhìn anh, nói: “Cậu Trạc, việc sáu năm trước Tiểu Vũ hoàn toàn không biết gì. Tinh thần đau khổ, phải vượt qua cuộc sống nghèo khổ đã gây ra đau đớn cho nó. Xin cậu…..đừng làm tổn thương nó thêm nữa.” Nõi xong, không chờ Trạc Thác trả lời bà vội vàng rời đi.
Trạc Thác ngơ ngác nhìn về phía cửa chính, khuôn mặt tràn đầy nghi hoặc và khó hiểu. Một lúc sau anh mới thu dọn hộp thuốc rồi trở lại phòng ngủ, ngồi bên mép giường si mê nhìn người trước mắt. Cô ấy ngủ rất say, hơi thở đều đều, khuôn mặt tái nhợt làm nổi bật lên gò má ửng hồng.
Anh duỗi những ngón tay dài ra vén mấy sợi tóc mất trật tự trên mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve vầng trán trơn bóng và đôi long mày của cô rồi lướt qua đôi lông mi thật dài rồi dừng lại trên đôi môi đỏ non mềm. Bàn tay rắn chắc đó cứ vuốt ve qua lại khóe môi xinh đẹp, khuôn mặt tuyệt luân lạnh lẽ chậm rãi nhu hòa lại, con ngươi đen nháy lập tức truyền ra một tia tình cảm phức tạp.






Tư Vũ mở to mắt, thấy mình đang tựa vào lồng ngực to lớn của anh, một bàn tay đặt bên hông mình, tay còn lại đặt trên má phải của mình. Cô buồn bực giương mắt lên trên nhìn lại, khi cô thấy gương mặt quen thuộc đó thì lập tức ngẩn người.
Anh lúc này, đôi mắt ẩn sâu vào hàng lông mi dày, khuôn mặt uy nghiêm lạnh lùng trở nên thiên chân vô tà, nhu hòa dễ gần, cô si mê nhìn anh, cảnh này trong nháy mắt như trở lại khoảng thời gian sáu năm trước.
Đúng lúc Trạc Thác mở to mắt, bốn mắt nhìn nhau làm cho mặt Tư Vũ hiện lên một tia ngại ngùng, cô lúng túng cúi đầu xuống.
Trạc Thác vội ngăn cản cô, nhẹ nhàng nâng chiếc cằm nhỏ của cô lên gọi: “Vũ nhi!”
Tiếng nói lúc sáng sớm có hơi chút khàn khàn, thấy cô không có phản ứng Trạc Thác nói tiếp: “Xin lỗi!”
Nhớ đến số phận đứa trẻ bị chính mình bóp chết, trong lòng anh lập tức dâng lên sự hối hận vô cùng. Tất cả là do mình quá xúc động, bị thù hận che mắt mà hy sinh đứa trẻ vô tội, dù có hận đến thế nào cũng không nên làm như vậy, việc này so với việc làm của cô sáu năm trước có khác gì nhau? Mình có tư cách gì để hận?
Hơn nữa anh phát hiện chuyện sáu năm trước cũng không như mình nghĩa, có thể mình đã hiểu lầm chuyện gì đó, bỏ lỡ chuyện gì đó, nếu như Mục Thuần và bà Thẩm sẽ không nói những lời kia. Điều làm anh sợ nhất chính là anh cảm thấy mình đang dần mất đi Vũ nhi, nghĩ tới đây anh cảm thấy lạnh cả người, anh nhanh chóng chạy theo.
Sáng sớm, đường phố rất náo nhiệt, người đến người đi đều mang dáng vẻ rất vội vàng, chỉ riêng Tư Vũ cứ tự nhiên bước đi trên đường phố so với những người đang tất bật đi làm kia thì thật khác biệt.
Hôm nay là lần đầu tiên cô không nhìn anh mà bước đi. Vừa rồi sau khi rời khỏi phòng ngủ cô đến phòng thay đồ, cứ lặp đi lặp lại câu nói: “Xin lỗi, xin lỗi.” Nói xong lại tiếp tục đi như không có chuyện gì.
“Tư Vũ? Tư Vũ!” Bỗng nhiên đằng sau có tiếng đàn ông gọi.
Tư Vũ kinh ngạc một chút, quay đầu lại vô cùng ngạc nhiên, là anh! Tư Đồ Thụy.
Tư Đồ Thụy chần chờ chạy đến gần, vừa mừng vừa sợ, không thể tin được nhìn gương mặt luôn trong tâm trí anh sáu năm qua. Dung nhan vẫ