Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.
ỉ có thể xác như con búp bê vải, không hề tức giận, cứ yên lặng để anh tùy ý bài bố.
Dòng tinh dịch nóng hổi phun ra, Trạc Thác lại không cảm nhận được sự hưng phấn khi đến cao trào. Thấy người dưới thân mình hoàn toàn không phản ứng, anh tràn ngập phẫn nộ, không cam lòng, đố kỵ còn có phần sợ hãi. Để mình tiếp tục trong cơ thể cô, anh ôm chặt lấy cô lớn tiếng gầm thét: “Anh không cho phép em làm như vậy, không cho phép em nghĩ đến người đàn ông khác, không cho phép em rời khỏi anh!”
Tư Vũ vừa rời giường không lâu thì bên tai truyền đến tiếng chuông cửa. Cô ra mở cửa thì thấy bà Thẩm đã đứng ở ngoài rồi.
“Mẹ, sao sớm vậy đã tới rồi?” Cô ngạc nhiên hỏi.
Bà Thẩm nhẹ gật đầu “Hôm qua mẹ muốn tới thăm con, nhưng bệnh phong thấp của ba con lại phát tác nên mẹ không có thời gian. Con…có khỏe không?” Bà lo lắng nhìn cô.
“Con…..không có việc gì đâu.” Khuôn mặt Tư Vũ trở nên không tự nhiên, còn mơ hồ nói “Mẹ, vào đây đi.”
“Tiểu Vũ, nếu như ở đây không vui thì hãy trở về với mẹ.” Bà Thẩm kéo tay cô.
“Bác mà rảnh thì hãy bớt chút thời gian đến thăm Vũ nhi.”
“Ừ, bác biết rồi!” Bà Thẩm gật đầu mỉm cười.
Một lúc sau Tư Vũ bưng một bát nóng hổi đặt trên mặt bàn, trầm mặt nói với Trạc Thác: “Mau ăn đi!”
Sau đó cô đến ngồi bên cạnh bà Thẩm: “Mẹ cũng đói bụng rồi phải không? Trong nồi còn cơm đó, chúng ta đi ăn đi.”
Nói xong cô kéo bà Thẩm vào trong bếp, lôi ra thêm hai chiếc bát.
Trạc Thác yên lặng ăn cơm, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Tư Vũ, Tư Vũ vội vàng tránh ánh mắt chán ghét của anh mà cùng tán ngẫu với bà Thẩm.
“Vũ nhi, anh quyết định hôm nay sẽ không đến công ty, chúng ta ra ngoài du ngoạn một ngày được không?” Trạc Thác đột nhiên xen vào một câu.
Tư Vũ kinh ngạc một chút, từ lúc đến đây ở anh chưa từng đưa mình ra ngoài, đột nhiên hôm nay nói như vậy là có ý gì?
Bà Thẩm nghe được cho là anh đã thật sự thay đổi, bắt đầu thật tình đối xử với Tư Vũ liền vui mừng nói: “Tiểu Vũ, suốt ngày ở trong nhà cũng rất buồn bực, hay cứ đi chơi một chút đi.”
Lời nói của bà Thẩm khiến Tư Vũ kinh ngạc, mẹ cô từ khi nào lại đứng về phía bên kia vậy? Ngăn cản nghi vấn từ trong lòng, cô từ chối: “Không được. Không phải bệnh phong thấp của ba lại tái phát ư, chúng ta phải về thăm ông ấy chứ?”
“Không cần đâu, ông ấy không sao rồi.” Bà Thẩm cuống quýt ngăn cản.
“Vũ nhi……” Trạc Thác kéo dài thanh âm với vẻ mặt đáng thương nhìn cô.
Tư Vũ bất đắc dĩ trợn trò mắt, anh điên rồi, đường đường là đàn ông mà lại làm nũng như thế, để xem rốt cục anh muốn chơi trò gì. Thế nên cô gật đầu đồng ý.
Sau khi bà Thẩm rời khỏi, Tư Vũ tranh thủ thời gian rửa bát đũa, khi mọi thứ đã xong xuôi thì cô thấy Trạc Thác đã thay quần áo xong rồi.
Mặc một bộ quần áo thoải mái khiến thân hình anh càng thêm thon dài, to lớn; vẻ lãnh mạc đã bớt đi rất nhiều, hiện tại anh rất tao nhã và ôn thuận như Như Ngọc. Cặp lông mày với đôi mắt như có nỗi buồn gì đó, anh cứ nhìn chằm chằm cô, lơ đãng một chút là cô đã bị hấp dẫn; sống mũi anh tuấn, từng góc cạnh của khóe môi như không nở nụ cười, Tư Vũ cứ thế mà say đắm.
“Vũ nhi, thích không? Có phải rất đẹp trai không?” Đến khi tiếng nói hung hậu vang lên Tư Vũ mới hồi phục lại tinh thần, nhận thất không biết anh đã đến gần mình được bao lâu khuôn mặt cô ửng hồng, nhanh chóng né tránh, chạy thẳng đến phòng thay đồ để lại đằng sau từng đợt tiếng cười trầm thấp.
----------------
Phóng viên đúng là chỗ nào cũng có, đặc biệt là những phóng viên ngành giải trí.
Trước quảng trường Nhân Dân, Trạc Thác vừa dắt tay Tư Vũ xuất hiện, lập tức có một đám ký giả đột nhiên ào tới.
“Trạc tổng giám đốc, xin hỏi cô gái bên cạnh anh là ai? Cô ấy có quan hệ gì với anh?”
“Chúng tôi là…..bạn bè!” Gương mặt trả lời tràn ngập bình tĩnh.
“Trạc tổng giám đốc, nghe nói sáu năm trước anh với cô gái này quan hệ không đơn giản chỉ là bạn bè như vậy?”
“Trạc tổng giám đốc, theo như tôi được biết hai người đang ở cùng nhau có đúng không? Có thật cô gái này là đích thực mệnh thiên nữ của anh không?”
“Xin hỏi hai người tính bao giờ kết hôn?”
…………………………………….
Các phóng viên cứ thay nhau liên hồi oanh tạc, đối mặt với các vấn đề liên tiếp Trạc Thác chỉ một mực mỉm cười mà không trả lời cũng không hề phủ nhận. Tư Vũ thì từ lúc máy ảnh nhấp nháy đến lúc bị truy đuổi cô đều cúi đầu xuống.
Mắt thất không khác biệt lắm, Trạc Thác liền nghiêm túc nói một câu: “Các vị, tôi còn có một buổi tiệc, xin các vị nhường đường cho. Cám ơn!” Nói xong, anh ôm lấy Tư Vũ đi thẳng.
Nói cũng lạ, tại sao những phóng viên kia lại lập tức dừng hỏi, còn rất tự nhiên né ra một con đường để họ đi qua. Đến khi họ chậm rãi rời khỏi thì đám phóng viên giải tán ngay lập tức.
Tại sao phóng viên lại biết được Trạc Thác sẽ xuất hiện ở đây mà chạy đến phỏng vấn? Lạ thật, liệu có phải trước đó Trạc Thác đã phái người truyền tin ra ngoài không. Mục đích trong việc này là gì chỉ sợ chỉ mình anh mới biết được thôi!
----------
“Xin