Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341269
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1269 lượt.
ôi. Mặc dù, cô không sao hiểu được vì sao họ lại tìm gặp cô?
"Mày với Diệp Trí Viễn qua lại được bao lâu rồi?" Sau khi nghe lời thừa nhận của An Hạ Dao, ánh mắt của cô gái cầm đầu trở nên rất dữ, hai cô khác thì bao vây lấy An Hạ Dao, lập tức cũng tỏ ra giận dữ theo.
Từ trước tới nay, An Hạ Dao chưa bao giờ trải qua những chuyện như thế này, cô cảm thấy trong lòng rất lo sợ, chân tay cũng lạnh hẳn đi. Hít một hơi thở sâu, cô liều nói với vẻ bình thản: "Tôi không cần thiết phải báo cáo với các cậu ! "
Đúng lúc An Hạ Dao nói xong câu ấy, một cái tát rất mạnh giáng xuống mặt cô.
An Hạ Dao bất giác lùi về sau hai bước, chân không vững nên ngã xuống đất, cô cảm thấy trong đầu như có tiếng nổ, tai ù đi, không thể tin được, ngước mắt lên nhìn ba cô gái kia, nước mắt vòng quanh, từ nhỏ tới giờ cô chưa bị ai tát bao giờ.
"Cái tát này để cho mày nhớ kỹ, Trí Viễn không phải là người mà một đứa con gái xấu xí như mày có thể với tới!" Cô gái cầm đầu nhìn An Hạ Dao với ánh mắt khinh miệt.
"Đúng thế, xấu như thế này mà cũng đòi, sao không lấy gương mà soi mặt mình xem?" Cô gái đứng bên cạnh cũng cười khinh bỉ, nói thêm vào.
An Hạ Dao cố kìm nước mắt, cứng cỏi đứng lên, mắt nhìn cô gái cầm đầu vẻ phẫn nộ: "Tôi có xứng với Diệp Trí Viễn hay không, không phải cô nói là được, tôi xấu, nhưng chỉ cần Diệp Trí Viễn thích là đủ..."
Cô gái cầm đầu nghe thấy những lời đó của An Hạ Dao, không do dự giáng cho cô một cái tát nữa, "Đồ mặt dày."
An Hạ Dao định tránh, nhưng bị hai cô gái kia giữ lại, trong chốc lát, An Hạ Dao cảm thấy mặt mình đau rát nước mắt không kìm được cũng tuôn trào.
Đã lớn như thế này rồi nhưng An Hạ Dao chưa bao giờ phải chịu nhục như vậy.
"Trong những kẻ mặt dày mà tao thấy, chưa có ai mặt dày như mày!" Một cô gái khác đứng bên nhổ phì một tiếng, "Đồ đê tiện, chắc chắn là mày đã giở thói mặt dày bám riết lấy Diệp Trí Viễn, anh ấy không thoát được nên mới đành phải qua lại với mày."
"Một đứa xấu như mày, đến xách dép cho Diệp Trí Viễn cũng không đáng, sao mày lại mặt dày như vậy? Còn nhận là bạn gái của Diệp Trí Viễn, tao nhổ vào." Một cô gái khác thấy vậy cũng tham gia vào hàng ngũ những kẻ công kích An Hạ Dao.
Lần đầu tiên An Hạ Dao gặp phải sự kiện bạo lực như vậy, ý nghĩ duy nhất của cô là phản kháng, vì vậy cô phẫn uất đứng dậy, giơ tay túm lấy đứa con gái cầm đầu đang đứng gần cô.
"Ôi, đồ đê tiện, gớm ghiếc quá, chị em, hãy xử lý nó đi." Đứa con gái cầm đầu bị An Hạ Dao bất ngờ túm lấy, sau khi lùi người tránh, vừa xấu hổ vừa tức giận, sai bảo.
Hai đứa con gái kia bèn xông vào, đè An Hạ Dao xuống đất bắt đầu những hành động bạo lực bằng tay đấm chân đạp.
"Dừng ngay!" Tiếng của Diệp Trí Viễn vang lên như tiếng sấm bên tai An Hạ Dao lúc đó đang rất sợ hãi và tuyệt vọng, "dừng ngay lại!" Diệp Trí Viễn giận dữ đẩy hai đứa con gái đang đè An Hạ Dao.
Rồi Diệp Trí Viễn vội ôm lấy An Hạ Dao đang co lại và toàn thân thì không ngừng run lên bần bật, dịu dàng vuốt ve lưng cô, nói bằng giọng an ủi: "Em gái nắn răng, đừng khóc, đừng sợ!"
Ngoài nước mắt, An Hạ Dao không biết phải nói gì, cô vùi đầu vào trong ngực Diệp Trí Viễn, khóc thút thít.
"Ôn Sảnh, mẹ kiếp mày điên à!" Diệp Trí Viễn nghiến răng, hai mắt như tóe lửa, trừng lên nhìn đứa con gái cầm đầu.
Đứa con gái cầm đầu bị vẻ mặt và thái độ của Diệp Trí Viễn làm cho khiếp sợ, bèn giải thích bằng giọng yếu ớt: "Trí viễn, con bé mặt dày ấy cứ bám riết lấy cậu, bọn mình chỉ là dạy dỗ nó giúp cậu..."
"Dạy dỗ cái quái gì!" Diệp Trí Viễn giận dữ gầm lên với con bé đó: "An Hạ Dao là bạn gái của tôi, ai mặt dày bám lấy tôi, người mặt dày nhất chẳng phải là cậu sao, cứ bám riết lấy tôi?"
Đứa con gái cầm đầu, bị Diệp Trí Viễn nói thẳng vào mặt như vậy, mặt trắng nhợt cả ra.
"Tôi cảnh cáo các người, An Hạ Dao là bạn gái của Diệp Trí Viễn này, từ nay về sau ai mà còn gây rắc rối cho cô ấy, tôi sẽ xử từng người một!" Diệp Trí Viễn cảnh cáo với giọng lạnh lùng, tiếp đó đưa mắt nhìn đứa con gái có tên là Ôn Sảnh: "Từ nay về sau, đừng để tôi nhìn thấy mặt cậu, nhìn thấy cậu lần nào, tôi buồn nôn lần ấy!"
Vẻ dữ tợn của đứa con gái tên là Ôn Sảnh đã bị Diệp Trí Viễn làm cho biến mất, nghe thấy những lời này, nó ngồi sụp xuống, ôm mặt, nức nở khóc.
Diệp Trí Viễn không thèm đếm xỉa đến điều đó, cậu ôm lấy An Hạ Dao, dìu cô rời khỏi nơi đó...
An Hạ Dao dựa vào vầng ngực xương xẩu của Diệp Trí Viễn nhưng cảm thấy vô cùng yên tâm, cô kéo áo của Diệp Trí Viễn khóc tối trời tối đất, cho tới khi Diệp Trí Viễn nhẹ nhàng đặt cô xuống bãi cỏ, cô vẫn cứ nức nở.
Diệp Trí Viễn nhìn đôi mắt đỏ lên vì khóc của An Hạ Dao, bất giác cảm thấy lòng mềm lại, cúi xuống nói với cô: "Thôi nào, Em gái nắn răng, đừng khóc nữa, cậu khóc làm lòng mình cũng đau cả lên đây này."
An Hạ Dao cố gắng ghìm những giọt nước mắt, nhưng không sao ghìm được, cô đưa tay quệt nước mắt, sụt sịt hỏi: "Diệp Trí Viễn, có phải là mình xấu lắm không? Có phải mình không xứng với cậu không?"
Diệp Trí Viễn đưa tay xoa lên má An Hạ Dao, khẽ lau nhữ