Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.

ỏ đi.
Diệp Trí Viễn tròn mắt, vội bước tới, kéo tay An Hạ Dao: "Em gái nắn răng, ý của cậu là sao?"
An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn, khuôn mặt điển trai đang ở độ tuổi mới lớn, lúc này đang nhìn cô chăm chăm bằng đôi mắt rất đẹp nhưng cô cố kìm cơn giận dữ, nghiến răng, hỏi: "Quan hệ giữa cậu với Lộ Ngữ Nhụy là gì?"
Diệp Trí Viễn có phần luống cuống, đảo mắt một vòng, nhìn sang Lộ Ngữ Nhụy, đang định nói thì An Hạ Dao đã lên tiếng trước: "Quan hệ giữa cậu với Lộ Ngữ Nhụy là gì thì cũng chẳng có liên quan gì tới mình. Diệp Trí Viễn, mình muốn nói với cậu là, mình không cần cậu nữa, mình đã thích anh ấy." Nói rồi cô giơ tay chỉ về phía chàng trai học khóa trên.
An Hạ Dao không biết là mình bị sốc quá không hay là cú va vừa rồi đã khiến đầu óc cô trở nên không bình thường, thậm chí cô không hề nghĩ xem, chàng trai học khóa trên có phối hợp với mình không, mà lại nói liều như vậy.
Có lẽ, An Hạ Dao còn trẻ, chỉ nghĩ rằng, sau khi làm xong vai trò của một cái bia đỡ đạn, chút kiêu hãnh duy nhất có thể có được để tự an ủi mình là, chính cô sẽ bỏ rơi Diệp Trí Viễn, cô sẽ cho Diệp Trí Viễn mọc sừng, chứ không phải sự tái hợp giữa Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy đã khiến cái bia đỡ đạn là cô bị Diệp Trí Viễn vứt bỏ.
Còn hành động dịu dàng an ủi, cho cô mượn bờ vai của chàng trai khóa trên thì khiến trực giác của An Hạ Dao mách bảo cô rằng, anh ấy sẽ phối hợp với cô để diễn hết màn kịch.
Diệp Trí Viễn tiếp tục hướng ánh mắt lạnh lùng vào An Hạ Dao: "Cậu! Hãy nói lại lần nữa cho mình nghe!"
An Hạ Dao hít một hơi thật sâu, lấy lại tinh thần, ánh mắt vượt qua người Diệp Trí Viễn, nhìn về phía chàng trai học khóa trên, nhắc lại lần nữa: "Diệp Trí Viễn, chúng ta chia tay thôi."
Diệp Trí Viễn giơ tay lên, khuôn mặt đầy vẻ giận dữ.
An Hạ Dao không tỏ ra sợ hãi, ngẩng mặt lên sẵn sàng đón một cái tát giáng xuống.
Bàn tay của Diệp Trí Viễn nắm chặt lại thành nắm đấm, khuôn mặt điển trai thoáng hiện vẻ dữ tợn, cuối cùng lao về phía chàng trai học khóa trên, túm lấy cổ áo anh ta, toàn thân toát lên sự giận dữ, nghiến răng, gầm lên: "Anh nói đi!"
Chàng trai học khóa trên tròn mắt nhìn, thấy An Hạ Dao mặt mũi đầm đìa nước mắt, bất giác nhận bừa: "Cô ấy bảo như thế nào thì là như thế ấy."
Diệp Trí Viễn buông chàng trai khóa trên ra, nhìn An Hạ Dao bằng ánh mắt lạnh lùng, không nói gì, quay người bỏ đi.
Lộ Ngữ Nhụy thấy thế vội đuổi theo: "Diệp Trí Viễn, chờ mình đã."
An Hạ Dao nhìn theo, thấy Diệp Trí Viễn vừa đi được mấy bước thì Lộ Ngữ Nhụy đã đuổi kịp và kéo tay cậu, thế là cậu giơ tay kéo Lộ Ngữ Nhụy vào lòng và hôn cô.
Nước mắt của An Hạ Dao òa ra như suối.
Cảnh tượng Diệp Trí Viễn ôm hôn Lộ Ngữ Nhụy chướng mắt đến khác thường, khiến An Hạ Dao cảm thấy thà lúc đó mắt cô bị mù còn hơn.
Thế là chàng trai khóa trên cho cô mượn bờ vai, vừa nhìn cô khóc, vừa nghe cô kể về mối tình đầu của mình, nó bắt đầu cũng rất lạ lùng và kết thúc cũng lại rất vô lý.
Diệp Ca không bao giờ quên, vẻ mặt của An Hạ Dao lúc đó, nó vô cùng đau đớn và tuyệt vọng. Một cô gái còn trẻ và vốn tự ti như cô đã dành cho mối tình ấy biết bao tình cảm và chân tình, nhưng cuối cùng lại phát hiện ra sự thật đau lòng rằng chẳng qua cô chỉ là tấm bia đỡ đạn cho cơn hờn giận của hai người tình, rằng chẳng qua cô cũng chỉ là một khúc xen vào câu chuyện của hai người khác.
An Hạ Dao cũng không biết vì sao cô lại tin tưởng Diệp Ca như vậy, vì sao lại đem kể hết mọi chuyện không chút giấu giếm cho anh, nhưng duyên phận vốn rất kỳ lạ, nhiều năm sau này mỗi khi nhớ lại chuyện quen nhau giữa mình và Diệp Ca, cô cũng cảm thấy nó rất hoang đường. Song, chính sự hoang đường ấy đã khiến Diệp Ca xuất hiện bên cạnh cô vào đúng lúc cô thảm hại nhất, kịp thời như những giọt mưa, giải cứu cho cô.
Ngày hôm sau, An Hạ Dao bước chân vào lớp học với một vẻ mặt thảng thốt và tâm trạng ưu buồn, từ xa đã nhìn thấy Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy ngồi dựa bên nhau rất thân thiết và đang cười đùa vui vẻ.
Chàng trai thì điển trai, cô gái thì xinh đẹp, đúng là một đôi rất xứng!
An Hạ Dao hít một hơi thật sâu, nhận ra rằng, ở ngực vẫn còn một nỗi đau vì buồn, cô quay mặt đi, không muốn chứng kiến cảnh tượng gai mắt đó, nhưng Diệp Trí Viễn thì vẫn giữ nguyên vẻ thể hiện ấy, suốt ngày tỏ ra thắm thiết với Lộ Ngữ Nhụy mà không biết chán, dường như cậu đang cố bù đắp cho tất cả những sai lầm trước đó.
Muốn đọc truyện hay vào ngay Thích Truyện:


An Hạ Dao lẻ loi, cô đơn buồn bã một mình, dường như càng làm tôn thêm hạnh phúc của Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy, đồng thời tạo ra một sự đối nghịch rất rõ rệt.
Thời gian một ngày đối với An Hạ Dao bây giờ dài tựa một năm, khó khăn lắm mới chịu đựng được đến giờ tan học, cô thu dọn sách vở, buồn bã chuẩn bị về ký túc, nhưng nhìn thấy Diệp Ca tay cầm sách đang đứng chờ cô ở cửa, cô hơi ngây người, chợt nhìn thấy trong tay của Diệp Ca là những cuốn sách mà cô đã đánh rơi hôm qua, cô bèn rảo bước định tới để chào.
Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy tay trong tay, tình tứ bước tới, đứng ngay