Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341258

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1258 lượt.

ở cửa. "Xin nhường lối cho!" An Hạ Dao cúi đầu nói với giọng lạnh lùng.
Đôi mắt đen rất đẹp của Diệp Trí Viễn nhìn chằm chằm vào An Hạ Dao, đôi môi mỏng rất gợi cảm mím chặt lại, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Lộ Ngữ Nhụy thì ngược lại, chợt lên tiếng: "Ô, An Hạ Dao à." Giọng cô kéo dài đầy ngụ ý. Nói rồi, nhìn Diệp Trí Viễn, cười điệu đà: "Đây là An Hạ Dao mà hôm qua nói chia tay và bỏ rơi bạn đấy sao?"
Diệp Trí Viễn vừa nghe thấy Lộ Ngữ Nhụy nhắc đến chuyện ấy, lập tức sầm mặt lại: "An Hạ Dao, cậu đừng có tưởng là cậu bỏ rơi tôi. Nói thật cho cậu biết, tôi và Lộ Ngữ Nhụy đã yêu nhau từ trước rồi, dạo trước chẳng qua chỉ là giận nhau một chút, tôi đã lấy cậu để chọc giận cậu ấy mà thôi, cậu tưởng là tôi thích cậu thật à? Lại còn chia tay với tôi? Đúng là buồn cười!"
Nghe những lời ấy, khuôn mặt nhỏ nhắn của An Hạ Dao chợt trắng bệch, cô cố nén cảm giác cay cay ở sống mũi và những giọt nước mắt sắp trào ra khỏi tròng.
"Diệp Trí Viễn, cậu thực sự chưa từng thích An Hạ Dao?" Lộ Ngữ Nhụy khoác tay Diệp Trí Viễn, mặt lộ vẻ vui mừng, nói: "Mình biết, cậu dùng đồ xấu đó để chọc giận mình. Cậu thật xấu xa..."
Những giọt nước mắt của An Hạ Dao không kìm được nữa cứ thế tuôn trào, cô ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn Diệp Trí Viễn để nghe câu trả lời của cậu.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, Diệp Ca tuy không muốn xen vào nhưng nhìn thấy những giọt nước mắt tuyệt vọng của An Hạ Dao, trong lòng chợt thấy mềm lại, liền bước lên phía trước, kéo An Hạ Dao vào lòng mình, dịu dàng an ủi: "Dao Dao, em sao thế?"



Sắc mặt của Diệp Trí Viễn lập tức tối sầm lại, nhìn Lộ Ngữ Nhụy, tiếp tục công kích An Hạ Dao: "Tất nhiên là mình không thích An Hạ Dao rồi, xấu như thế là một chuyện, lại còn bịt răng nữa chứ, nếu hôn cậu ấy, mình rất sợ bị va vào mồm..."
An Hạ Dao hít một hơi sâu, đưa tay lau nước mắt, rồi choàng tay lên cổ Diệp Ca, nhún chân lên khẽ hôn lên môi anh.
Toàn thân Diệp Ca đờ ra, nhưng cũng lập tức phối hợp với cô, dịu dàng hôn trả lại. Diệp Trí Viễn tiến đến kéo An Hạ Dao ra, tiếp đó không do dự giáng cho Diệp Ca một cú đấm, quay người lại tiếp tục tát cho An Hạ Dao một cái, "Đồ đê tiện."
An Hạ Dao ôm lên chiếc má bỏng rát vì cái tát, nhìn Diệp Trí Viễn, từ bé đến lớn, cú tát đầu tiên mà cô phải nhận là vì Diệp Trí Viễn, cái tát thứ hai là do Diệp Trí Viễn ra tay, và cậu còn tặng cho cô một câu "Đê tiện."
Thấy chưa, đàn ông thật là nực cười, khi thích bạn họ sẽ nâng niu bạn như báu vật trong tay, còn khi không thích bạn nữa thì lại giẫm đạp như cỏ rác.
Diệp Ca nhìn An Hạ Dao dù tuyệt vọng nhưng vẫn cố làm ra vẻ kiên cường, bất giác thấy động lòng, khẽ xoa lên vầng trán của An Hạ Dao, dịu dàng an ủi: "Nếu em buồn thì hãy cứ khóc đi."
An Hạ Dao gượng cười: "Không khóc được." Hôm qua cô đã đau lòng tới mức dốc cạn nước mắt, hôm nay nhìn cử chỉ trao đi đối lại của Diệp Trí Viễn và Lộ Ngữ Nhụy, cô chỉ còn cảm thấy đáng cười thay cho mình.
An Hạ Dao đã từng cảm thấy tình yêu của cô với Diệp Trí Viễn dường như là một vở diễn tuyệt đẹp, trong vở diễn ấy con vịt xấu xí là cô đã biến thành con thiên nga, vì thế, dù cô tự ti thì cô vẫn cứ biểu diễn với tất cả tình cảm của mình, rồi dành những giọt nước mắt và hy vọng cho mối tình ấy, nhưng cuối cùng khi vở diễn ấy hạ màn, An Hạ Dao mới nhận ra rằng, cô giống như một con rối chỉ biểu diễn có một mình.
Diệp Trí Viễn từ đầu chí cuối chẳng qua chỉ lấy cô ra để chọc tức Lộ Ngữ Nhụy, còn cô, chẳng qua chỉ là một tấm bia đỡ đạn.
Nhưng, tấm bia đỡ đạn ấy dù đã biểu diễn hết sức đến cuối cùng thì cũng chẳng được thưởng gì, ngoài duy nhất một cái tát và hai từ "đê tiện" của Diệp Trí Viễn.
Trái tim nhỏ bé và non nớt của An Hạ Dao đã bị Diệp Trí Viễn làm cho tổn thương một cách triệt để, lòng kiêu hãnh, tự tôn của cô cũng bị Diệp Trí Viễn giẫm nát dưới gót chân.
An Hạ Dao rất buồn, nhung dù buồn đến đâu cô cũng phải kiên cuờng, phải tự tôn, phải kiêu hãnh. Vừa nghĩ đến chuyện Diệp Trí Viễn nói không thích cô, thậm chí là sợ hôn cô sẽ bị va răng, thì lòng An Hạ Dao lại thấy lạnh đến cùng cực và đau nhói. Cô thích Diệp Trí Viễn, thực sự là rất thích, nhưng nếu Diệp Trí Viễn đã không thích cô thì cho dù cô có thích đến đâu cũng phải chấm dứt.
An Hạ Dao bỏ Diệp Trí Viễn, từ bỏ mối tình đầu ngây thơ, đóng chặt cửa trái tim nóng nóng và ngây thơ lại, từ đó cô không còn tùy tiện nói tới yêu và hận, để cho vết sẹo kia theo cùng cô, đi qua một đoạn dài của năm tháng...
Diệp Ca thở dài một tiếng bất lực, khẽ vỗ lên vai An Hạ Dao, nhìn cô, rõ ràng là rất buồn và muốn khóc nhưng lại cố nặn ra nụ cười, khiến trái tim vốn bình lặng của anh cũng gợn lên những cơn sóng lăn tăn.
Diệp Ca biết rằng, càng cố làm ra vẻ không để ý đến thì càng chứng tỏ đang yêu một cách chân thật và sâu sắc, e rằng, mối tình thời trẻ này của An Hạ Dao, mối tình mà cô đã đem hết sức lực để yêu, sẽ để lại vết thương rất sâu trong lòng cô mãi tới tận khi cô đã thực sự trưởng thành.
Mong rằng, An Hạ Dao có thể trưởng thành nhanh chón