XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341271

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1271 lượt.

người càng trở nên mất tự nhiên.
"An Hạ Dao? Cháu là bạn gái của A Viễn à?" Bà Diệp thăm dò một cách khéo léo.
An Hạ Dao đang định lắc đầu, nói là không phải thì Diệp Trí Viễn đã bước nhanh như tên bắn đến ngồi xuống bên cạnh và ôm lấy cô một cách thuần thục, tay ngầm ấn mạnh lên vai cô, rồi nở một nụ cười tươi rói, nhìn về phía mẹ, đáp: "Đúng vậy, Dao Dao là bạn gái của con."
Bà Diệp liếc nhìn Diệp Trí Viễn một cái, rồi quay sang chậm rãi nhìn An Hạ Dao, hỏi: "Cháu làm nghề gì vậy?" Nói xong, bà cảm thấy hình như mình quá nghiêm nghị, bất giác khẽ cười, đập vào chỗ bên cạnh mình: "A Viễn gọi cháu là Dao Dao, thế thì cô cũng gọi cháu là Dao Dao. Cháu đừng căng thẳng quá, lại ngồi xuống đây đi."
Tiếng cười của bà Diệp khiến không khí trở nên gần gũi hơn, An Hạ Dao do dự một lát, Diệp Trí Viễn vội ghé vào tai cô nói: "An Hạ Dao, với cái kiểu này, nếu mà em không chịu thừa nhận là bạn gái của anh, thì đừng có trách anh là không nhắc em đấy nhé, hậu quả chắc chắn là nghiêm trọng hơn em tưởng tượng nhiều..."
"Anh uy hiếp tôi đấy à?" An Hạ Dao cũng hạ thấp giọng, thì thào vào tai Diệp Trí Viễn.
"Không phải là uy hiếp mà là cầu xin! Vì như thế tốt cho em và cũng tốt cả cho anh."
Bà Diệp nhìn cảnh tượng Diệp Trí Viễn và An Hạ Dao thì thầm vào tai nhau với vẻ kiên nhẫn hiếm có. Trong con mắt của bà thì đó là cử chỉ thân mật giữa hai người, còn bà thì nhân dịp đó quan sát An Hạ Dao một lượt. Mặc dù cách ăn mặc của cô lúc này rất không ổn, nhưng bọn trẻ mà, không kìm chế được cũng là điều có thể thông cảm.
Nhìn khuôn mặt xinh xắn, thanh tú, sạch sẽ, trắng nõn không chút phấn son nào của An Hạ Dao, trong lòng bà chợt dậy lên cảm gìác thinh thích, bà đùa: "Hai đứa đã xong chưa? Có thể để mẹ chen vào mấy câu được không? Hãy trả lời những câu hỏi của mẹ."
Khuôn mặt của An Hạ Dao thoắt đỏ bừng, cô đưa mắt nhìn bà Diệp với vẻ thấp thỏm, vì dù sao nói dối người lớn cũng không phải là sở trường của cô, nhưng Diệp Trí Viễn đã gán cho cô chiếc mũ "bạn gái", điều ấy thực sự đã làm khó cho cô.
"Mẹ, mẹ định nói gì ạ?" Diệp Trí Viễn nhướn đôi lông mày lưỡi mác, nhìn mẹ, giải thích: "Dao Dao là nhà văn phụ trách chuyên mục của tạp chí."
"Ồ, nghề ấy rất tốt đấy. Các con yêu nhau bao lâu rồi?" Biết được nghề nghiệp của An Hạ Dao, bà Diệp lại càng tỏ ra vẻ hiền hòa. Bà nhìn An Hạ Dao, nắm tay cô, tiếp tục hỏi: "Chuẩn bị bao giờ thì kết hôn?"
"Vẫn chưa có kế hoạch ạ." Diệp Trí Viễn đáp tránh đi, vẻ mặt vẫn giữ nguyên.
"Con thật là, sao lại vẫn chưa có kế hoạch?" bà Diệp trừng mắt nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ không vừa lòng, tiếp đó nở nụ cười hiền hậu nhìn An Hạ Dao: "Dao Dao, vậy là cháu chưa duyệt kế hoạch à?"
"Cháu ạ?" An Hạ Dao ngây người, nhìn bà Diệp với vẻ ngượng ngùng, "Vẫn chưa có kế hoạch ạ!"
"Hai đứa các con đều chưa có kế hoạch?" Giọng của bà Diệp cao hẳn lên, bà chau mày, nói với vẻ nghiêm túc: "Không được, cô phải hẹn gặp cha mẹ cháu mới được, để rồi còn phải lên kế hoạch chuẩn bị giúp các con tổ chức đám cưới chứ."
"Sao cơ ạ?" An Hạ Dao trợn tròn mắt, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ oán trách.
Diệp Trí Viễn mỉm cười với vẻ bất lực, xoa dịu bà Diệp: "Mẹ, chuyện cưới xin không vội được."
"Không vội mà được à?" Giọng của bà Diệp mang vẻ ca thán: "Kể từ sau khi Tiểu Nhụy ra đi, đã nhiều năm như vậy rồi, bên cạnh con có lấy nửa đứa con gái nào đâu."
Diệp Trí Viễn vội cắt ngang: "Mẹ!"






Bà Diệp nhận ra là mình đã lỡ miệng, bất giác cười ngượng: "Dao Dao, năm nay cháu bao nhiêu tuổi?"
Tiểu Nhụy, có lẽ là Lộ Ngữ Nhụy! An Hạ Dao rất nhạy cảm, trong lòng chợt thấy một nỗi u buồn khó nói thành lời, nhưng cô vẫn nở nụ cười xã giao, đáp: "27 tuổi ạ!"
"Ừ, cháu và A Viễn đều đến tuổi kết hôn rồi!" bà Diệp gật đầu mặt tươi tỉnh, rồi vội tháo chiếc vòng phỉ thúy đang đeo trên tay ra, ấn vào tay An Hạ Dao không cho cô kịp phản ứng, "Lần đầu tiên gặp mặt, cô không có gì quý để tặng, hãy coi cái này là quà gặp mặt!"
"Không... thưa cô, nó quá quý giá!" An Hạ Dao vội từ chối, trả lại chiếc vòng.
Bà Diệp cứ ấn vào tay cô, "Không quý giá, không quý giá chút nào đâu, chờ đến khi kết hôn, cô sẽ tặng món quà lớn hơn cho cháu!"
Hồi ức và hiện thực đan xen vào nhau.
An Hạ Dao của bây giờ, mọi cử chỉ đều mang theo dấu vết của thời gian, ổn định và tao nhã, không còn nông nổi, không còn coi anh là trung tâm nữa, thậm chí còn có cả sự cự tuyệt phòng bị. Diệp Trí Viễn nở một nụ cười đẹp mê hồn: "An Hạ Dao, em đã nhận tín vật mà mẹ anh cho con dâu, như vậy em là vợ của anh rồi."
"Khụ, khụ, khụ..." An Hạ Dao không hiểu những lời của Diệp Trí Viễn, liền bị sặc nước: "Tín vật gì cơ?" Mắt nhìn chiếc vòng phỉ thúy trên tay, bất giác đưa tay ra trả lại: "Vật này, trả lại cho anh!" Cô hoàn toàn không có ý nhận bừa tín vật nào và có quan hệ gì với Diệp Trí Viễn.
Nhưng, chiếc vòng này, lúc đeo phải đóng khóa lại, bây giờ muốn tháo ra thì nó cứ dính chặt như keo, dù tháo thế nào cũng không được. An Hạ Dao có phần hơi cuống, c