Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341268

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1268 lượt.

dành cho anh, đúng không?"
An Hạ Dao vừa nghe nói thế, giật thót người, hốt hoảng nhìn khuôn mặt điển trai của Diệp Trí Viễn mỗi lúc một áp tới gần, tim đập thình thịch: "Anh, anh định làm gì?" Phía trước đã bị thân hình to lớn của Diệp Trí Viễn chặn mất, An Hạ Dao chống tay, bất lực lùi người về phía sau để cố giữ một khoảng cách an toàn với anh.
"An Hạ Dao, có phải em vẫn còn cảm giác với anh, đúng không?" Diệp Trí Viễn cúi đầu, nhìn An Hạ Dao đang đỏ bừng mặt, bất giác lên tiếng một cách vui vẻ.
"Có quỷ mới có cảm giác với anh." An Hạ Dao quay mặt đi một cách bướng bỉnh, lo lắng đáp, mắt không dám nhìn thẳng vào Diệp Trí Viễn.
"An Hạ Dao, những đứa trẻ ngoan không biết nói dối, bây giờ em càng ngày càng trở nên không ngoan!" Diệp Trí Viễn nói, đưa tay ra vuốt cằm An Hạ Dao, từ từ nâng khuôn mặt xinh đẹp của cô lên, để cô đối diện với mình, rồi cười hiền hòa, nói với vẻ vừa lòng: "Thực ra, chỉ là em xấu hổ không muốn thừa nhận mà thôi, em có cảm giác với anh, đúng không?"
An Hạ Dao lo lắng đưa mắt nhìn đi chỗ khác, giận dữ đưa tay ra gạt Diệp Trí Viễn: "Trong tất cả những kẻ mặt dày mà tôi đã gặp, không có ai mặt dày như anh."
"An Hạ Dao, có phải là em nhất định buộc anh phải giúp em tìm lại chút cảm giác gì đó thì mới vừa lòng?" Diệp Trí Viễn nói, càng ghé sát khuôn mặt điển trai lại gần trước mặt An Hạ Dao.
Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng 1cm, hơi thở nóng hổi của cả hai cùng phả vào mặt nhau.
Tim của An Hạ Dao đập càng gấp gáp, thình thịch, thình thịch, giống như bước chân hoảng hốt của một con hươu con, cô đưa tay ra đẩy Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn nhân đà đó, túm ngay lấy tay của An Hạ Dao, ấn cô nằm xuống ghế, còn cả người mình thì đè lên trên, và cười nhăn nhở nhìn vẻ cuống quýt của cô: "An Hạ Dao, như thế này liệu có phải là tương đối có cảm giác không?"
"Diệp Trí Viễn, anh mau dậy đi, nếu không, đừng trách tôi là không khách khí!" An Hạ Dao hít một hơi thở sâu, cố kìm tiếng đập gấp gáp của con tim, nói với Diệp Trí Viễn.
"Thế em định không khách khí như thế nào?" Diệp Trí Viễn cười ranh mãnh: "Hay là, em định làm gì anh?"
Thế nào là gọi cả vú lấp miệng em?
Thế nào gọi là bóp mép sự thật?
Thế nào là vô lại và tinh quái?
Nhìn Diệp Trí Viễn kìa, anh ta đúng là đại diện, điển hình của những người mặt dày nhất!
Diệp Trí Viễn phớt lờ cơn giận dữ của An Hạ Dao, và điệu bộ đang trừng mắt nhìn anh của cô, nói với vẻ nhẹ nhõm: "Nếu, em định làm gì với anh, thực ra anh rất hoan nghênh." Nói rồi cố làm ra vẻ thẹn thùng, đùa: "Có điều, em phải dịu dàng một chút..."
An Hạ Dao không chịu được, trừng mắt, "Diệp Trí Viễn, anh bớt mặt dày đi một chút, được không?"
"Khuôn mặt của anh rất đẹp, sao anh lại để cho nó dày được cơ chứ!" Diệp Trí Viễn nở nụ cười tươi rói, để lộ hàm răng trắng muốt, đẹp đến mê hồn... An Hạ Dao bỗng ngây người, quên cả việc giằng ra...
"Diệp Trí Viễn, con đúng là đứa con xấu xa, không nghe điện thoại của mẹ.
Cuối cùng cũng bị mẹ bắt quả tang rồi, mau giải thích cho mẹ biết, chuyện với Dương Lộ Lộ là như thế nào?" Cùng với tiếng mở cửa là tiếng nói lanh lảnh của một phụ nữ. Câu nói trên vừa dứt, tiếp đó là một tiếng "Ối!" hoảng hốt, sau đó là tiếng cánh cửa đóng sầm.
An Hạ Dao và Diệp Trí Viễn cùng nhìn về phía cửa, rồi lại quay lại nhìn nhau. "Ối!" đến lượt An Hạ Dao kêu lên, rồi giận dữ, cuống quýt đẩy Diệp Trí Viễn từ trên người mình xuống.
Bị bất ngờ, Diệp Trí Viễn ngã lăn xuống đất, đưa tay xoa xoa cái gáy bị đau vì va, đưa mắt oán trách nhìn An Hạ Dao đang ôm chặt lấy người, nhìn điệu bộ của cô cứ như thể Diệp Trí Viễn sắp biến thành con sói ăn thịt cô không bằng.
Lần này thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ một cách lịch sự. "Cộc, cộc, cộc"
"Vào đi." Diệp Trí Viễn bóp gáy, đáp với vẻ mệt mỏi.
Người đẩy cửa bước vào là một phụ nữ chừng hơn bốn mươi tuổi, dung mạo rõ ràng là của một phụ nữ quý phái, với mái tóc đen nhánh, tuy thời gian để lại đôi chút dấu vết ở đuôi mắt, nhung với cách trang điểm tinh tế, cách ăn mặc hợp thời trang của bà khiến cho người khác nhìn thấy phải nghĩ rằng, đó là một phụ nữ mạnh mẽ.
Diệp Trí Viễn vội nở nụ cười đón bà, rồi nói với vẻ lấy lòng: "Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"
"Con tránh đi một lúc." Bà Diệp đẩy Diệp Trí Viễn đi một cách không e dè, rồi nhìn thẳng về phía An Hạ Dao lúc đó đang lúng túng ngồi ở ghế, "Phải gọi cháu là gì nhỉ?"
An Hạ Dao biết, tư thế vừa rồi của cô và Diệp Trí Viễn đã khiến cho bà Diệp liên tưởng tới rất nhiều thứ, cô cũng không có cách nào để giải thích, bởi vì, giữa cô và Diệp Trí Viễn rất không rõ ràng, nên lúc này khi bị hỏi như vậy, cô chỉ còn biết hết nhìn về phía Diệp Trí Viễn rồi lại nhìn về phía bà Diệp đang nở nụ cười xã giao, và đáp với vẻ lịch sự: "Cháu chào cô, cháu tên là An Hạ Dao." Nếu không phải vì không có quần áo mặc, thì An Hạ Dao rất muốn lựa chọn tẩu vi thượng sách trong 36 kế!
Vì ánh mắt của bà Diệp nhìn cô quả là soi mói, giống hệt như ánh mắt của mẹ chồng nhìn con dâu tương lại, khiến cho An Hạ Dao với chiếc khăn quấn trên