Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341264
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1264 lượt.
quả là rất quá đáng!"
Dương Lộ Lộ vẫn còn chưa kịp mở miệng nói gì, thì một cốc nước lạnh khác đã hắt thẳng vào khuôn mặt đang đắc ý của cô, đồng thời cũng giập tắt ngọt lửa đang ngùn ngụt trong lòng cô.
Dương Lộ Lộ mở to mắt sững sờ, nhìn An Hạ Dao với vẻ mặt vẫn bình thản cùng với chiếc cốc trống không trong tay.
An Hạ Dao vuốt những giọt nước đang chảy trên mặt, đặt chiếc cốc trở lại lên bàn bằng một động tác tao nhã, rồi đưa mắt nhìn vẻ thảm hại của Dương Lộ Lộ.
"Cô!" Sắc mặt của Dương Lộ Lộ thoắt trắng nhợt, thoắt xám xịt, khuôn mặt được trang điểm rất kỹ càng của cô giờ đây bị nước lạnh hắt vào trở nên loang lổ.
"Cô cái gì?" An Hạ Dao đón lấy tờ giấy mà Diệp Trí Viễn đưa cho, nhìn Dương Lộ Lộ: "Cô tặng tôi một cốc nước, tôi trả lại cho cô một cốc, như vậy chẳng ai nợ gì ai. Tạm biệt." Nói rồi cầm chiếc túi lên, đi qua Dương Lộ Lộ, sải bước về phía cửa.
Diệp Trí Viễn vội đuổi theo sau, Dương Lộ Lộ tức giận chỉ còn biết giậm chân và hét lên ở phía sau: "An Hạ Dao, tôi sẽ không để cho cô được sống yên ổn!" Trông điệu bộ cô ta lúc này chẳng còn chút nào hình ảnh của một thục nữ.
An Hạ Dao cúi xuống nhìn trước ngực mình, nước làm cho chỗ đó bị ướt đầm, chiếc áo hoa chất liệu tự nhiên dính chặt vào người, khiến cho mấy chữ BRA màu đen càng nổi rõ.
An Hạ Dao đưa tay ôm chặt người, trong lòng thấy rất hối hận, lẽ ra mình không nên giúp Diệp Trí Viễn, nếu không thì bây gìờ đã không thảm hại thế này.
"An Hạ Dao, đừng có đi nhanh như vậy, chờ anh với chứ!" Diệp Trí Viễn đuổi kịp, đưa tay kéo cánh tay cô.
An Hạ Dao lập tức vùng ra, và cứ ôm chặt lấy người.
"Xin lỗi, xin lỗi, anh không biết là sẽ như vậy." Diệp Trí Viễn rối rít xin lỗi, rồi cấm tờ giấy ăn, cẩn thận lau những vết nước trên mặt An Hạ Dao, đưa mắt nhìn thấy cả một khoảng ngực của An Hạ Dao bị ướt, lập tức kéo cô vào lòng: "Đi, để anh đưa em đi thay quần áo."
"Không cần!" An Hạ Dao mím chặt môi, lạnh lùng từ chối, lặng lẽ giữ một khoảng cách nhất định với Diệp Trí Viễn, nhưng rồi cô lập tức thấy tim mình thót lại, cảm giác giữa hai chân dường như có một dòng nước ấm chảy qua!
An Hạ Dao lập tức đỏ bừng mặt, máu dồn lên, xấu hổ tới mức chỉ muốn chui ngay xuống dưới đất! Sao lại thế được nhỉ, giời đất ạ, sao lại chọn đúng lúc này cơ chứ? Rõ ràng phải còn mấy ngày nữa mới đến kỳ cơ mà, chẳng có dấu hiệu gì trước cả!
Cô lấy lại tinh thần, hít một hơi rồi bước ra ngoài, Diệp Trí Viễn đang chờ ngoài cửa, khuôn mặt An Hạ Dao thoắt đỏ bừng, nóng như bị bỏng.
"Được rồi, để anh đưa em đi thay quần áo." Diệp Trí Viễn nhíu mày, giọng bình thản: "Từ đây đến chỗ anh rất gần, em thay quần áo xong, anh sẽ đưa em về." Vẫn giọng nói quyết đoán, không cho An Hạ Dao cơ hội từ chối ấy, rồi vừa dìu vừa kéo An Hạ Dao lên xe.
An Hạ Dao không dám ngồi xuống, mà chỉ dám ghé mông vào, vì sợ làm bẩn xe của Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn nhíu mày, nhìn An Hạ Dao, cười phì một tiếng "Em cứ ngồi xuống đi, không sao đâu, bẩn thì anh sẽ rửa."
An Hạ Dao càng xấu hổ, không biết giấu mặt vào đâu, nhìn nụ cười rạng rỡ của Diệp Trí Viễn, trong lòng chợt thấy hoang mang, "Hay là, anh cứ đưa tôi về nhà tôi."
"Em xác định lại đi, em ngồi xổm như thế nửa tiếng để về nhà à?" Diệp Trí Viễn nhếch đôi môi đẹp, "Chẳng may đúng vào giờ cao điểm và bị tắc đường thì không chỉ là nửa tiếng đồng hồ đâu"
An Hạ Dao biết, những điều Diệp Trí Viễn nói là sự thật, vừa rồi ăn cơm mất ba mươi nhăm phút, thế mà cô không kêu, sao lại chạy đến một nơi xa như vậy để ăn cơm mới được chứ?
"Cứ về nhà anh trước đã, chỉ ba phút là tới thôi." Diệp Trí Viễn khẽ cười nói.
An Hạ Dao đành chấp nhận đề nghị của Diệp Trí Viễn.
Bị Hiểu Lầm Là Bạn Gái
Diệp Trí Viễn ở khu XX, đó là một căn biệt thự đôi có ba mặt thoáng, đồ đạc trong nhà rất tinh xảo, nhưng bài trí trông đơn giản và sạch sẽ, sàn nhà lát gỗ thịt, được lau sạch bóng, một bộ sa lông cao cấp mang phong cách châu Âu.
An Hạ Dao không có nhiều tâm trạng, quan sát kỹ căn nhà, hỏi rõ nhà vệ sinh rồi vội vàng vào đó, nhanh chóng khóa cửa lại, cởi bỏ quần áo, tắm rửa nhanh chóng. Đến khi cô quấn khăn tắm bước ra thì Diệp Trí Viễn đã ngồi ở sa lông, nở nụ cười tươi rói: "Anh đã mua giúp quần áo cho em rồi, họ đang đưa tới. Em chờ một chút." Nói rồi, đưa mắt nhìn chiếc cổ trắng nõn của An Hạ Dao và thân hình với những đường cong đẹp đẽ dưới lớp khăn choàng của cô, cổ họng bất chợt thấy nước bọt túa ra.
An Hạ Dao vội cảnh giác quấn chặt lấy người, nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ phòng vệ.
"An Hạ Dao, hành động vừa rồi của em là có ý gì? Cứ làm như anh muốn làm gì em không bằng!" Diệp Trí Viễn bất mãn trề môi, rồi áp thân hình to lớn lại gần An Hạ Dao hơn.
An Hạ Dao không tiếp lời, lựa một chỗ cách Diệp Trí Viễn một khoảng cách tương đối và ngồi xuống.
"An Hạ Dao, hành động của em đã giáng vào anh khá mạnh đấy." Diệp Trí Viễn nhíu mày, chậm rãi nói: "Nếu anh lại cũng không làm gì với em thì có lẽ sẽ không đúng với sự phòng bị của em