XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341274

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1274 lượt.

ứ ra sức tháo nó ra...
Sắc mặt Diệp Trí Viễn tối lại, anh vội giữ tay An Hạ Dao lại, "Đừng tháo nó ra, em đeo nó đẹp lắm!" Cổ tay trắng muốt cùng với chiếc vòng phỉ thúy tinh xảo, trông thật sự rất đẹp.
"Tôi không cần!" An Hạ Dao từ chối không chút do dự, mắt nhìn quanh nhà Diệp Trí Viễn một lượt, tiếp đó chạy về phía tủ lạnh, lấy một chiếc túi bảo quản thực phẩm, xỏ vào cổ tay, thận trọng tháo chiếc vòng ra, đưa trả lại Diệp Trí Viễn: "Này, để đành cho vợ của anh, anh hãy cất cho cẩn thận."
"An Hạ Dao." Vẻ mặt của Diệp Trí Viễn rất phức tạp. "Em cứ nhất định phải vạch rõ ranh giới với anh như vậy sao?"
An Hạ Dao lập tức gật đầu.
"Nhưng, anh không đồng ý với em!" Diệp Trí Viễn giận dữ nhét chiếc vòng vào tay An Hạ Dao: "Nếu em mà dám nói là không cần, anh sẽ lập tức ném đi!"
Đồ bại tử! An Hạ Dao thầm dành ba từ đó cho Diệp Trí Viễn, nhưng cô rất rõ tính khí của anh, nếu An Hạ Dao mà còn nói không cần thì chắc chắn anh sẽ ném đi, chiếc vòng đẹp như vậy dù An Hạ Dao là người không hiểu về đồ vật lắm thì cũng nhận thấy giá trị của nó không hề rẻ! Ném đi, nó sẽ bị vỡ, như vậy là phá hoại của trời, nhất định không được! Thôi vậy, coi như mình làm một việc tốt, giữ hộ nó cho vợ tương lai của Diệp Trí Viễn.
Diệp Trí Viễn thấy An Hạ Dao đã nhận chiếc vòng, mặt lập tức trở nên tươi rói: "An Hạ Dao, em nhận vòng, coi như là con dâu của gia đình anh rồi đấy!"
An Hạ Dao quay mặt đi, không dám nhìn vào đôi mắt đen thắm của Diệp Trí Viễn, trống ngực đập càng nhanh hơn, "Đùa cái gì mà đùa?" Diệp Trí Viễn nhìn cô với vẻ vô tội, "Đâu có phải là ngày cá tháng tư, nên anh không hề đùa! Anh theo đuổi em hết lòng như vậy, em thực sự không thấy cảm động chút nào sao?"
An Hạ Dao cảm thấy nếu mà mình không nổi đóa lên thì đúng là quá ngốc, chẳng khác gì bị Diệp Trí Viễn đem đi bán mà còn đếm tiền giúp anh ta, vì thế trừng mắt lên, nói với vẻ nghiêm chỉnh: "Diệp Trí Viễn, nếu trước đây chưa nói rõ, thì hôm nay tôi sẽ nói lại một lần nữa, tôi không đùa với anh đâu."
Diệp Trí Viễn vẫn nhìn An Hạ Dao với vẻ vô tội: "Vì sao?"
"Vì, bây giờ tôi không thích anh." An Hạ Dao hít một hơi thở sâu, cố giữ cho giọng nói thật bình thản.
"An Hạ Dao, em đang nói dối, nếu em không thích anh, thì sao lại có một đêm tình với anh?" Diệp Trí Viễn nói, vẫn với giọng hống hách ép người như cũ, và còn thêm vẻ rất tự tin nữa.
An Hạ Dao cười chế giễu: "Đàn ông tìm đến một đêm tình là vì bị kích thích, đàn bà đi tìm một đêm tình cũng là vì bị kích thích, hôm đó hoàn toàn là vì tôi đã uống quá nhiều. Nếu không cùng với anh, thì cũng là cùng với người khác, vì thế, anh đừng có mà tưởng bở!"
Diệp Trí Viễn không kìm được, đưa tay túm lấy vai An Hạ Dao, buộc cô phải nhìn vào mình: "An Hạ Dao, anh chưa lấy vợ" em chưa lấy chồng, hai người lại là người yêu đầu của nhau, quay lại với nhau chẳng phải là rất tốt sao?"
"Không tốt, không tốt chút nào." Lấy lại tinh thần, An Hạ Dao lên tiếng, nhìn thẳng vào mắt Diệp Trí Viễn, nói: "Diệp Trí Viễn, đừng nhắc mấy chữ mối tình đầu với tôi, anh không xứng!" Nói xong câu này, cô cảm thấy mình hơi bị kích động, bèn hít một hơi, rời mắt khỏi đôi mắt đen của Diệp Trí Viễn, nhìn ra ngoài cửa sổ.
"An Hạ Dao" đôi mắt đen của Diệp Trí Viễn sáng lên, "Anh vẫn không hiểu, vì sao lúc đó em lại đi với người khác và bỏ rơi anh?"
"Tôi đi với người khác, bỏ rơi anh?" An Hạ Dao cười chua chát: "Đúng thế! Về lý thuyết đúng là như vậy, còn thực tế, Diệp Trí Viễn, chẳng phải anh rõ hơn tôi sao?"
"Anh không rõ!" Diệp Trí Viễn nói dằn từng tiếng, mắt nhìn vào An Hạ Dao: "Anh chỉ biết, anh thích em như vậy, bất chấp tất cả để yêu em, thế mà lại bị em bất ngờ cắm sừng. An Hạ Dao, em nợ anh một lời giải thích!"
An Hạ Dao trừng mắt, nhìn Diệp Trí Viễn lúc đó đang đầy lý lẽ, "Chẳng có gì để giải thích cả." Sau đó quay người, sải bước bỏ đi đầy kiêu hãnh.
Diệp Trí Viễn vội đuổi theo, không nói gì, vừa kéo vừa lôi An Hạ Dao lên xe. "Để anh đưa em về." Sau đó, anh sầm mặt im lặng lái xe.
An Hạ Dao cứ quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa xe. Cảnh vật hai bên đường mờ mờ lướt qua, và trái tim cô cũng bay rất xa, rất xa, trở về với năm 17 tuổi, với lần đầu tiên hẹn hò cùng Diệp Trí Viễn.
Mùa hè, mặt trời cao tít, trên bãi cỏ dưới bóng cây, Diệp Trí Viễn nằm gối đầu lên tay với vẻ rất thư thái, "Em gái nạm răng, mình thích cậu, bất chấp tất cả, cậu có tin không?"
An Hạ Dao lặng lẽ nhìn nụ cười của Diệp Trí Viễn, gật đầu nhìn thấy cậu nhếch mép là cười, đó là nụ cười vô cùng rạng rỡ, rạng rỡ tới mức khiến người khác phải ngột thở...
Có lẽ, An Hạ Dao đã bị nụ cười ấy của Diệp Trí Viễn hút mất hồn nên mới bất chấp tất cả để yêu Diệp Trí Viễn.
Dòng ký ức trở về mỗi lúc một ào ạt, sự dại khờ của mối tình đầu, ngọt ngào và đau khổ, tất cả cứ dâng lên trong lòng. An Hạ Dao bất chợt quay mặt lại, nhìn lên khuôn mặt điển trai nghiêng nghiêng của Diệp Trí Viễn, trong lòng dậy lên một cảm giác đau buồn không thể thốt thành lời, hít một hơi thật sâu, cuối cùng không nén được, cô lên tiếng: "Diệp Trí Viễ