Tác giả: Cố Thất Hề
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341277
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1277 lượt.
chúng ta cùng đi ăn cơm, ăn xong, tôi sẽ đưa ông bà đi thăm phố!" Bà Diệp nắm tay bà An với vẻ nhiệt tình, miệng thì lúc nào cũng cứ nở nụ cười.
An Hạ Dao thấy sởn lạnh, "bà thông gia!" bà Diệp như thế cũng đã quá rồi, nhưng điều khiến cô thấy choáng là mẹ cô, lại cũng đón nhận điều đó với vẻ mặt rất hiền từ và còn nói: "Bà thông gia, nếu bà không chê, thì chúng ta đừng đến nhà hàng nữa mà hãy ở lại đây nếm các món ăn do tôi làm! Để hôm khác khi chúng ta chính thức gặp mặt thì hãy tới nhà hàng!"
"Đâu dám, bà thông gia, bà khách sáo quá rồi, nếu không có gì phiền thì chúng ta ăn ở nhà cũng được." Bà Diệp lập tức đồng ý với bà An, ai bảo hai bà cũng đều có mong muốn như nhau, đều lo con nhà mình không lấy được vợ được chồng.
Để hôm khác khi gặp mặt chính thức? An Hạ Dao rùng mình nhìn Diệp Trí Viễn, thấy chưa, sự việc mỗi lúc một ra ngoài tầm kiểm soát rồi.
Diệp Trí Viễn ôn tồn, lịch sự nói chuyện với ông An, tất nhiên không bỏ lỡ sự hòa hợp của bà An và bà Diệp, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn An Hạ Dao, thấy ánh mắt cô từ chỗ sửng sốt, giận dữ đến do dự và cuối cùng chuyển sang bất lực, bèn nhếch mép cười, An Hạ Dao, em thực sự là mỗi ngày một trở nên thú vị đấy!
Bà An nhanh nhẹn vào bếp, tất bật, ông An cũng vào để giúp vợ. Bà Diệp đưa mắt nhìn An Hạ Dao với vẻ hiền từ, nhìn mãi đến khi cô có vẻ lúng túng mới ôn tồn lên tiếng: "Dao Dao, hôm nay, coi như cô tới đặt vấn đề, có điều, cháu cứ yên tâm, những lễ vật cần thiết gia đình bên cô sẽ không để thiếu và cũng không để cháu phải chịu thiệt thòi."
An Hạ Dao nhìn Diệp Trí Viễn với vẻ cầu cứu.
Diệp Trí Viễn thì mím môi, khẽ cười, rõ ràng là anh tán thành với cách làm của mẹ, và cũng không có ý định biện giải, xử lý gì.
An Hạ Dao tức giận, hít một hơi sâu, mỉm cười nói với bà Diệp: "Thưa cô, cháu có chút việc muốn nói với anh Viễn, cô cứ xem ti vi đi ạ!" Nói rồi, cô cầm chiếc điều khiển lên bấm bừa một kênh, sau đó kéo Diệp Trí Viễn vào phòng, đóng cửa phòng lại đẩy Diệp Trí Viễn với vẻ tức giận.
Diệp Trí Viễn theo đà ngã tựa vào giường của An Hạ Dao, cười tinh quái: "Dao Dao thân yêu, em không nên vội vàng đẩy anh xuống giường ngay lập tức như thế chứ?"
"Anh dậy ngay đi!" An Hạ Dao nhận ra sai lầm của mình, đỏ mặt, giận dữ gầm lên.
"Em đẩy anh ngã, không lẽ, không muốn lao ngay đến à?" Diệp Trí Viễn trêu An Hạ Dao với vẻ rất vui, nhìn khuôn mặt xinh đẹp và giận dữ của cô, anh thấy rất khoái trí, tiếp tục nói với vẻ không sợ bất cứ điều gì: "Em thân yêu, lại đây đi, anh chuẩn bị xong rồi..."
"Diệp Trí Viễn." An Hạ Dao nghiến răng, nói: "Anh đúng là đồ mặt dày!"
Diệp Trí Viễn ngoáy tai, nói với vẻ mặt thản nhiên: "Đừng có thét to như vậy, kẻo các cụ ở ngoài kia lại nghĩ là chúng ta đang làm gì!" Nói rồi bổ sung một câu nhẹ như không: "Anh đâu có mặt dày, khuôn mặt của anh vừa trắng vừa mịn đấy chứ, anh tự nhận là anh chăm sóc cũng tương đối tốt..."
An Hạ Dao thì vẫn cứ trợn mắt lên, hít mấy hơi thở sâu mới nén được ý nghĩ đẩy Diệp Trí Viễn xuống giường và bóp chết. Đưa tay quạt quạt cho hạ hỏa, cố nén giọng xuống nói: "Rút cuộc là anh định giở trò gì vậy?"
"Anh có giở trò gì đâu." Diệp Trí Viễn nhún vai vẻ bất lực: "Thực ra, hôm nay chẳng qua anh bị em gọi đến để cứu em đấy chứ!"
"Vậy chẳng phải là anh đã nói để anh giải quyết sao?"
"Đúng thế anh đã giải quyết xong với các cụ rồi đấy thôi!" Diệp Trí Viễn nói với vẻ vô tội. "Nhân tiện, anh cũng giải quyết với mẹ anh rồi còn gì!"
An Hạ Dao lắc đầu tức giận, "Nhưng, anh đã mang đến cho tôi một đống rắc rối!"
"Có gì mà rắc rối?" Diệp Trí Viễn cố ý làm ra vẻ vô tội: "Chẳng qua chỉ là ngộ nhận em là bạn gái của anh chứ gì đâu!" Diệp Trí Viễn nói vẻ nhẹ tênh: "Trước đây, em cũng đã là bạn gái của anh, thế mà còn sợ bị người khác hiểu lầm à?"
"Không chỉ có hiểu lầm, mà mẹ anh, mẹ anh nói là đến để đặt vấn đề cưới xin!"
"Cũng là vì hiểu lầm em là bạn gái của anh, nên đến đặt vấn đề cưới xin thì có gì là lạ?" Diệp Trí Viễn tiếp tục giả bộ ngốc nghếch: "Chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"
"Đặt vấn đề cưới xin, như vậy chẳng phải ép chúng ta phải kết hôn ư?" An Hạ Dao cuối cùng cũng đã đưa ra được vấn đề cốt lõi.
Diệp Trí Viễn gật đầu: "Đúng thế, theo tình hình của ngày hôm nay, không chỉ có mẹ anh ép cưới, mà bố mẹ em cũng làm như vậy."
"Vậy phải làm thế nào?"
"Thì nghe lời và kết hôn thôi!" Diệp Trí Viễn chớp đôi mắt đen, anh ngày càng cảm thấy rất thú vị khi đùa trêu An Hạ Dao.
Thì ra, có những cô gái như vậy, nhìn thì rất thông minh, nhưng thực chất lại có phần hồ đồ, tuổi đã lớn nhưng tâm hồn thì vẫn cứ ngây thơ, thuần khiết như vậy...
"Nhưng, tôi không phải là bạn gái của anh!" Cuối cùng, An Hạ Dao giận dữ nói: "Vì sao tôi phải kết hôn với anh?"
"Em có thể làm bạn gái của anh, sau đó kết hôn với anh?" Diệp Trí Viễn nói với vẻ tỉnh bơ, nhưng chỉ có anh mới biết, lúc đó tim của anh đập nhanh và dữ dội như thế nào, anh đưa mắt nhìn An Hạ Dao, chờ đợi câu trả lời của cô.
"Tôi không muốn!" An Hạ Dao không suy nghĩ, lập tức từ chối