Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341273

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1273 lượt.

.
"Vì sao?" Đôi mắt sáng rực của Diệp Trí Viễn bỗng tối hẳn lại, anh vội vàng che giấu, lấy lại vẻ thản nhiên. "Tôi không thích anh, vì sao lại phải sống chung với anh?" An Hạ Dao đáp bừa, dù trong bụng không hề nghĩ như vậy Diệp Trí Viễn kéo An Hạ Dao lại, đôi mắt đen trầm ngâm trong một lúc, "Vậy thì em thích ai?"
An Hạ Dao vội vàng lùi lại mấy bước, vẻ cảnh giác: "Tôi thích ai thì liên quan gì đến anh?"
Diệp Trí Viễn nhanh chân, nhanh tay, kéo An Hạ Dao vào lòng, áp sát với bức tường một cách không khách sáo: "An Hạ Dao, hãy trả lời anh thành thật."
Diệp Trí Viễn cao một mét tám, còn An Hạ Dao cao một mét sáu lăm, rõ ràng là thấp hơn anh một cái đầu, từ góc độ ấy, cô không thể nhìn thấy khuôn mặt điển trai nhưng có phần u uất của Diệp Trí Viễn, nên cứ đẩy anh ra: "Diệp Trí Viễn, anh định làm gì thế?"
"Em nói xem, anh muốn làm gì?" Diệp Trí Viễn cúi đầu, hơi ấm phả vào bên tai của An Hạ Dao đầy sức quyến rũ, rồi nói: "An Hạ Dao, hay là, chúng ta làm một cuộc trao đổi, được không?" Tai là cơ quan rất nhạy cảm của An Hạ Dao, cô chợt run lên, tiếp đó khẽ hỏi: "Trao đổi gì?"
"Một cuộc trao đổi tự do hôn nhân." Đôi môi nhạy cảm của Diệp Trí Viễn hơi động đậy, tạo ra một vẻ rất quyến rũ. "Đầu óc anh không có vấn đề gì chứ?" An Hạ Dao đưa tay ra, sờ lên trán của Diệp Trí Viễn thăm dò: "Cái gì mà trao đổi tự do hôn nhân loạn bậy lên vậy?"
Diệp Trí Viễn cười khẽ, túm lấy bàn tay mềm mại của An Hạ Dao, nói với vẻ vô cùng nghiêm túc: "Không phải là cuộc trao đổi loạn bậy đâu, là chúng ta kết hôn!"
"Diệp Trí Viễn, vấn đề này chẳng phải tôi đã trả lời anh bao nhiêu lần rồi là gì? Tôi không kết hôn với anh đâu!" An Hạ Dao bị ánh mắt như có tia lửa điện của Diệp Trí Viễn làm cho choáng ngợp, tuy trả lời rất khách sáo, nhưng giọng nói thì mang vẻ điệu đà mà chính cô cũng không nói cho rõ ràng.
"Đúng thế, vì em không thích anh mà!" Diệp Trí Viễn nhếch khóe môi cười, chế giễu.
"Thế mà anh còn nói!" An Hạ Dao lườm Diệp Trí Viễn một cái, cố gắng kìm nén cảm giác đang trào dâng trong lòng.
"Thôi được, thấy cái đầu như nốt sần cây du già của em, ngốc như vậy, anh sẽ làm một việc tốt, phân tích cho em nghe nhé." Diệp Trí Viễn đưa tay ra, véo chiếc mũi của An Hạ Dao với vẻ thân mật, rồi hỏi với vẻ nghiêm túc: "Em không còn ít tuổi nữa, đúng không?"
An Hạ Dao lắc đầu, tiếp đó gật đầu với vẻ bất lực, thực ra, 27 tuổi không phải là lớn, chỉ có điều chưa gặp được một người thích hợp, không còn giống như trước đây, cảm thấy mình còn có thể chờ được, càng thấy sợ thì lại càng cảm thấy thời gian trôi rất nhanh, chớp mắt một cái đến sang năm đã là 28, sau 28 là 29, rồi lại chớp mắt một cái sang tuổi 30. Cùng với sự lớn lên của tuổi tác, khoảng dành cho sự lựa chọn càng nhỏ lại, hy vọng càng mong manh, thêm vào là sự hụt hẫng nhiều lần, sự lựa chọn sẽ ngày càng thiên về bất lực và thỏa hiệp.... Trong tình hình ấy, nếu đi đến hôn nhân với một người nào đó thì chỉ là vì cho xong chuyện, hoàn toàn ngược lại với nguyên tắc không nhượng bộ mà cô kiên trì bấy lâu nay.
Nhưng nếu thực sự không gặp được người mà mình muốn lấy thì An Hạ Dao cũng không thể sống độc thân hết đời được, vì cô còn có cha mẹ và cả những trách nhiệm cần phải gách vác.
27 tuổi, đúng là cái tuổi không dễ dàng!
Diệp Trí Viễn không biết rằng trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, An Hạ Dao đã trải qua rất nhiều suy nghĩ, anh khẽ ho và hắng giọng, rồi cười tít mắt nhìn An Hạ Dao, nói: "Nhìn thái độ của cha mẹ em thì thấy, ông bà đang rất muốn gả em đi một cách nhanh nhất, đúng không?"
An Hạ Dao đưa mắt nhìn Diệp Trí Viễn: "Đừng phí lời với chuyện đó nữa!" Đúng là ông bà An chỉ còn thiếu nước dán lên người An Hạ Dao một cái biển: hàng thanh lý, bán nhanh!
Nếu không thì hôm nay khi thấy bà Diệp và Diệp Trí Viễn đến nhà, ông bà An đã không nhiệt tình tới mức cùng nhau tự tay vào bếp nấu cơm mời khách như thế.
"Anh muốn nhân tiện phí thêm ít lời nữa!" Diệp Trí Viễn khẽ cười: "Vì cha mẹ em muốn nhanh chóng gả em đi, nên đã nhiều lần sắp đặt cho em đi xem mặt, đúng không?"
An Hạ Dao giận dữ nói: "Trí Viễn, anh muốn làm tổn thương tôi thì hãy nhanh chóng nói một lần cho xong đi, đừng có vòng vo như vậy nữa!" Cần phải biết rằng, mỗi một câu nói của Diệp Trí Viễn đều như một mũi kim xuyên vào trái tim An Hạ Dao, rất đau.
"Em thân yêu, đừng có thiếu kiên nhẫn như vậy, chẳng qua là anh muốn xác nhận thôi mà!"
"Ai là em thân yêu của anh, đừng có linh tinh?" An Hạ Dao trừng mắt.
"Thôi được, nói vào chuyện chính nhé." Diệp Trí Viễn thấy vẻ thiếu kiên nhẫn của An Hạ Dao, bèn nói xa xôi: "Tóm lại bây giờ em cần phải có một người bạn trai ưu tú như anh đến bàn chuyện hôn nhân thì cha mẹ em mới vui và yên tâm gả em đi, đúng không?"
An Hạ Dao nghiêng đầu suy nghĩ, hình như thế, ít ra thì hôm nay ông bà An thực sự là rất vui, vẻ vui vẻ ấy ngày thường dù có dùng tiền cũng không mua được.
"Nếu đã như vậy, An Hạ Dao, em còn có lý do gì để từ chối việc yêu đương và kết hôn với anh?"