Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full

Tác giả: Cố Thất Hề

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.

Vẻ ân cần ấy của bà hơn hẳn đối với con gái, khiến cô bất giác cảm thấy hơi tấm tức, mẹ ơi, mẹ nhiệt tình quá rồi đấy!
Diệp Trí Viễn là người rất khéo léo trong quan hệ, mặt luôn giữ một nụ cười tươi như hoa, rồi cũng gắp thức ăn vào bát cho ông bà An với vẻ nhiệt tình như vậy, khi nói chuyện thì không quên lấy lòng bà An. Chuyện hôm nay tuy có phần quá đà và bất ngờ, nhưng anh không thể không cảm ơn mẹ, nếu không thì dù anh có làm theo cũng không biết đến bao giờ An Hạ Dao mới cho gặp mặt cha mẹ cô!
Bây giờ thì anh đã có thể thu phục cha mẹ cô một cách rất nhẹ nhàng, bây giờ nếu có phải tiếp tục chinh phục An Hạ Dao thì anh cũng đã có được sự hỗ trợ rất đắc lực của hậu phương rồi!
Chỉ ăn hết một bữa cơm mà tình cảm của Diệp Trí Viễn với ông bà An đã thân thiết như người trong một nhà. Còn An Hạ Dao - người không cam tâm tình nguyện thì ngoài việc cười theo ra, chẳng khác gì người ngoài cuộc.
Đến khi hai mẹ con bà Diệp về, ông bà An tiễn tận ra ngoài cổng khu, rồi dặn đi dặn lại mấy lần: "Lái xe chậm thôi, chú ý an toàn!" rồi cứ đứng nhìn theo cho tới khi chiếc xe khuất hẳn mới quay vào.
An Hạ Dao chẳng còn biết nói gì ngoài việc im lặng nhìn lên trời, không biết có phải các bậc phụ huynh của các cô gái lớn tuổi bây giờ đều dùng cách tận tâm ấy để marketing con gái mình như thế không?
"Dao Dao này, nhà họ Diệp xem ra rất vừa lòng rồi đấy, con cũng phải giữ Diệp Trí Viễn cho chặt vào!" Bà An kéo tay An Hạ Dao, vừa quay về vừa tẩy não cho con gái, là cha mẹ, nhất là cha mẹ có con gái đến tuổi gả chồng, ngoài việc lo lắng đến nhân phẩm của con rể ra thì cũng rất nhạy cảm với chuyện về các bà mẹ chồng, vì không ít gia đình xảy ra chuyện quan hệ mẹ chồng nàng dâu căng thẳng, hoặc đối xử lạnh lùng như băng giá với nhau, nhưng sau khi gặp bà Diệp, bà An đã thực sự thấy yên tâm.
Con rể tỏ ra là một nhân tài đàng hoàng, thông gia tương lai thì hòa nhã, vui vẻ, chắc chắn sau này sẽ sống với nhau rất hoà hợp.
"Mẹ, mẹ không cảm thấy giữa con và Diệp Trí Viễn là không xứng đôi sao?" An Hạ Dao hỏi mẹ với vẻ thăm dò. "Có gì mà không xứng đôi? Nó đẹp trai, con cũng xinh gái, sau này sinh con chắc chắn sẽ rất xinh đẹp!"
"Đàn ông đẹp trai thường hay trăng hoa. Mẹ không lo Diệp Trí Viễn sẽ như vậy à?" An Hạ Dao cắt ngang lời mẹ với vẻ không vui.
"Dù có trăng hoa thì kết hôn rồi cũng phải từ bỏ!" Bà An nói với vẻ đầy lý lẽ: "Hơn nữa, mẹ thấy Diệp Trí Viễn rất thật thà!"
"... Phì..."
An Hạ Dao thật sự muốn nôn: "Mẹ, mẹ bảo là Diệp Trí Viễn thật thà à? Hồi học phổ thông trung học anh ấy đã là một thiếu niên có vấn đề rồi!"
"Đúng vậy, thiếu niên có vấn đề mà còn thi đứng thứ ba toàn trường, còn vượt qua cả con?" bà An tỏ ra đã nắm được khá nhiều thông tin qua Diệp Trí Viễn.
"Mẹ, hồi đang học phổ thông trung học, Diệp Trí Viễn đã từng là người yêu sớm đấy!" An Hạ Dao không phục, chà, trong con mắt của bà An, Diệp Trí Viễn đã trở thành một thiên sứ và còn đầy ánh hào quang nữa, điều này khiến cho cô con gái ngoan ngoãn biết rõ chuyện xấu của Diệp Trí Viễn của ông bà thực sự rất không phục.
"Nói đến chuyện này, mẹ không thể không dạy con, An Hạ Dao, hồi học phổ thông trung học con cũng đã yêu sớm, vậy mà sao đến bây giờ 27 tuổi rồi sao lại không biết yêu đương là gì thế," bà An bạt lên đầu con gái một cái, giận dữ, nói: "Một người tốt như Diệp Trí Viễn, thế mà con còn không buộc vào để cưới ngay đi. Con không lo thì mẹ lo thay cho con!"
"Mẹ, đối tượng mà Diệp Trí Viễn yêu hồi phổ thông trung học không phải là con." An Hạ Dao trề môi vẻ vô tội, trong lòng cảm thấy một nỗi buồn và hụt hẫng rất khó tả, bia đỡ đạn, bia đỡ đạn!
17 tuổi, cái tuổi đẹp nhất thời thiếu nữ, cô đã phải làm một tấm bia đỡ đạn!
"Đối tượng yêu của con hồi phổ thông trung học cũng không phải là Diệp Trí Viễn, chuyện ấy có gì mà phải tính toán?" Bà An phản bác, nhìn An Hạ Dao với vẻ kích động, giận dữ nói: "Dao Dao, mẹ nói với con rồi, mẹ đã nhận Diệp Trí Viễn là con rể, và chỉ nhận nó thôi, khi nào con lấy nó thì hãy về nhà!" Nói xong, kéo tay ông An và lập tức rời đi. An Hạ Dao chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Theo ý của bà An, nếu An Hạ Dao không lấy Diệp Trí Viễn, thì sau này sẽ không cho cô về nhà nữa?
An Hạ Dao thầm kêu trong lòng: mẹ, rút cuộc mẹ có phải là mẹ đẻ của con không vậy? Chỉ sau một bữa ăn thôi mà mẹ đã quý Diệp Trí Viễn còn hơn cả con!
Thời gian một tuần thoắt một cái đã qua, hàng ngày, ngoài việc nhờ cửa hàng hoa mang hoa đến tặng hộ, ngày ba bữa cứ đến đúng giờ là Diệp Trí Viễn lại gọi cho cửa hàng bán đồ ăn mang đến tận nhà cho cô, còn anh không hề xuất hiện trước mặt cô tất nhiên điện thoại, tin tức cũng không có.
An Hạ Dao tức giận chuyển số điện thoại của Diệp Trí như vậy có những số điện thoại cả đời sẽ không gọi đến như vậy!
Nhưng, mỗi khi thu dọn đồ, An Hạ Dao lại bất giác nhìn lên chiếc di động, xem nó có động tĩnh gì không, rồi cười tự giễu mình: An Hạ Dao, rút cuộc là mày có mong điện thoại của Diệp Trí Viễn hay không vậy?
Một tuần mới bắt đầu, An Hạ Dao chẳ


Ring ring