Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341984
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1984 lượt.
h thường. Liếc nhìn sang bên, thấy gương mặt đã tái xanh của Lâm Ngữ Âm, cậu thầm hỉ hả trong lòng, tốt, rất tốt, lần này có trò vui rồi.
“Vu Tiệp, mai nhớ đúng giờ nhé.”
Lâm Hữu Nam vào phòng lấy túi của cô ra, nhét vào tay cô.
Lâm Ngữ Âm cuống lên: “Tuyên, anh đã bảo dạy em làm đề án kế hoạch mà?” Tại sao lần nào Tấn Tuyên nhìn thấy cô gái tên Vu Tiệp này, cũng tỏ ra mất bình tĩnh, như hoàn toàn biến thành một người khác vậy.
“Ngữ Âm, ngày mai tính sau, bây giờ bọn anh phải về.” Tấn Tuyên cười vẻ hối lỗi với cô rồi xách túi Vu Tiệp, một tay kéo Vu Tiệp ra cửa, bỏ lại hai chị em như nước với lửa đứng nhìn nhau gườm gườm trong nhà.
Vu Tiệp vừa vào thang máy liền hất tay Tấn Tuyên ra: “Anh quá đáng thật! Tôi đang làm việc.”
“Làm việc? Làm việc gì? Dạy cái thằng hư hỏng đó à?” Tấn Tuyên sấn tới, hai tay ôm hai bên đầu cô, nhốt cô trong đôi tay anh, một luồng nộ khí xộc thẳng vào mặt cô.
Hai tay Vu Tiệp tì vào ngực anh, muốn đẩy anh ra xa một chút, nhưng anh vẫn đè sát trước mặt cô không nhúc nhích tí nào.
“Cậu ấy đã biết sai rồi.” Cố gắng vô hiệu, Vu Tiệp đành buông thõng tay xuống, dựa vào vách thang máy.
“Anh nói thế nào em cũng không nghe phải không? Mà lại còn dính dáng đến cái thằng đó.” Tấn Tuyên tức muốn chết, mấy hôm nay anh cứ chạy đến Vu gia là để làm gì, là để muốn canh chừng cô, sợ cô lại đi dạy thêm, rồi gặp phải chuyện nguy hiểm, còn cô thì giỏi lắm, ngốc nghếch đến nộp mạng cho sói.
“Cậu ấy bây giờ học rất nghiêm túc mà.” Vu Tiệp thở dài, phải giải thích thế nào anh mới chịu hiểu?
“Mặc kệ, thằng nhóc đó không tin được, anh không yên tâm.” Tấn Tuyên lắc đầu thật mạnh, cô quá yếu lòng, không phân biệt được tốt xấu, thế nên mới dễ trúng kế của người khác.
“Tấn Tuyên, đến lượt anh quản tôi từ khi nào thế hả?” Vu Tiệp cũng nổi cáu, giơ chân lên đạp anh một cái, lúc đó anh mới đau điếng lùi lại mấy bước.
“Chuyện của em, anh phải lo.” Tay anh đẩy tới, cả người Vu Tiệp bị đè vào vách thang máy, cơ thể anh cũng dán chặt vào, đầu gục vào cổ cô khiến toàn thân cô nóng ran, hoảng loạn nhảy tránh sang bên, nhưng đáng tiếc, không thể nào nhúc nhích được.
“Muốn lo thì lo cho đám bạn gái của anh ấy, đừng làm phiền tôi.” Vu Tiệp cố gắng quay mặt đi, không muốn chạm vào làn da anh, anh chỉ biết bắt nạt cô, luôn là thế, lúc không nói được thì quay ra dùng sức mạnh.
“Em vẫn muốn bị người ta chuốc thuốc mê hả? Muốn quyến rũ hấp dẫn thằng nào đó cả đêm hay sao?” Tấn Tuyên bóp cằm cô, ép cô phải ngẩng lên nhìn anh.
“Bỏ tôi ra.” Vu Tiệp vừa nhớ đến đêm đó, bỗng cảm thấy cơ thể hai người dính sát vào nhau thế này đúng là một kiểu hành hạ, sự quấn quýt đêm ấy lại hiện ra trong đầu, vụt xuất hiện chỉ trong tích tắc, nhưng gương mặt, cổ và tai đều dần đỏ dừ. Gương mặt tuấn tú kề sát của anh dường như đang gợi cô nhớ đến những hồi ức đêm ấy một cách rõ ràng.
Đôi mắt ánh tia phẫn nộ kia dần dần phủ một lớp sương tím mê đắm, chiếc mũi cao thẳng của anh khẽ phập phồng theo hơi thở, đôi mắt lướt qua môi, cánh mũi, mày mắt cô, ngón tay cái hơi thô bạo chậm rãi vuốt ve khóe môi cô, giọng nói trầm khàn rất quyến rũ vang lên bên tai cô như đang đọc thần chú.
“Anh không muốn để người khác thấy được vẻ đẹp của em!” Ánh mắt hạ xuống lướt qua khuôn ngực cô, giọng nói lúc nhẹ lúc nặng của anh gõ vào tim cô và tạo ra âm vọng mãnh liệt, trái tim cô đập cuồng loạn không kiềm chế được, còn cổ họng muốn thốt ra rất nhiều điều nhưng như mắc kẹt lại bên trong, không tài nào nhả ra nổi!
Đôi mắt anh, đôi môi anh, dần dần phóng lớn từng chút một, Vu Tiệp căng thẳng đến mức quên cả phản ứng, trong đầu óc rối loạn chỉ toàn hình ảnh sống mũi cao cùng đôi môi gợi cảm kia cứ lướt qua trước mắt. Chính cô cũng giật mình bởi tiếng tim đập loạn của chính cô, đến nỗi lồng ngực cũng nhói đau, hơi thở cũng như thể bị anh lén lút cướp đi mất.
Mỗi lúc một gần rồi, Vu Tiệp thắt cả tim, cảm giác đôi môi nóng bỏng mềm mại của anh khẽ chạm vào khóe môi cô như cánh bướm, bỗng một âm thanh “ding” vang lên thức tỉnh cả hai, cửa thang máy dần dần mở ra.
Người bên ngoài đều kinh ngạc nhìn đôi nam nữ trong thang máy đang dính sát vào nhau trong tư thế cực kỳ mờ ám, Vu Tiệp xấu hổ đến độ chỉ muốn khoét lỗ chui xuống cho xong, cô gắng sức đẩy mạnh Tấn Tuyên ra, vội vàng bước ra khỏi thang máy.
Tấn Tuyên vội vã đuổi theo: “Tiểu Tiệp.”
Vu Tiệp phớt lờ anh, bỏ chạy như điên, Tấn Tuyên chết tiệt, lần nào đụng anh cũng y như rằng gặp chuyện xấu, hại cô mất mặt kinh khủng. Mặt cô đỏ bừng bừng, nhưng trong lòng lại thấy vô cùng căm phẫn bản thân vì suýt nữa đã rơi vào sự quyến rũ của anh, anh chính là một con sói háo sắc, sao cô vẫn không chịu nhận ra mà lại còn… như thế, càng nghĩ càng giận chính mình.
Tấn Tuyên cũng chạy đuổi theo cô điên cuồng, hai bước dài bằng ba bước, cuối cùng đã đuổi kịp.
“Tiểu Tiệp.” Tấn Tuyên thở hổn hển nắm chặt tay cô, chỉ sợ hễ buông tay thì cô lại bỏ chạy.
“Tôi ghét anh, ghét anh lắm!” Vu Tiệp giận dữ vung tay loạn xạ, đánh lên mặt, lên người anh. Trong lòng thấy rất giậ