Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mờ Ám

Mờ Ám

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1987 lượt.

đó, Vu Tiệp thấy càng lúc càng thương xót, một cảm giác xót xa đang dần dần lưu chảy trong trái tim cô. Cô như có thể cảm nhận được rõ ràng sự khổ sở đang bị đè nén trong lòng anh, mà nỗi đau khó nói ấy chỉ có thể dùng rượu mạnh để che đậy, xóa nhòa!
Tấn Tuyên chậm rãi ngước lên nhìn Vu Tiệp, đôi mắt mơ màng cuối cùng đã nhìn rõ dung mạo của cô, khóe môi hồi lâu mới nhướn lên, nụ cười ấy càng khiến cô xót xa hơn, vì anh không cần phải giả vờ tươi cười trước mặt cô!
Tấn Tuyên lại với lấy chung rượu trên bàn, đổ ra nửa ly rồi uống hết như lên cơn nghiện.
Cô giữ tay anh lại, không được uống nữa, sẽ hại dạ dày mất, ánh mắt lo lắng nhìn anh chằm chằm.
“Uống với anh.” Tấn Tuyên nhếch mép, gương mặt bỗng phóng lớn. Nhịp tim Vu Tiệp đập mạnh, quên cả thở, trong đầu càng hỗn độn nặng nề hơn.
Khóe môi anh còn vương chút rượu, anh thè lưỡi ra liếm nó, động tác gợi cảm ấy khiến tâm thần cô rung động, vội vã nhìn đi nơi khác, trong tim vẫn hiện lên đôi mắt mơ màng kia.
“Rượu.” Anh ậm ừ lúng búng nói, mà lúc này lại có nét mời mọc hấp dẫn người khác, đến giọng nói cũng như phảng phất mùi thơm của rượu.
Cô hoảng hốt cố trấn tĩnh, rót cho anh một ly, bàn tay cầm chung rượu của cô có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể anh đang áp sát, đùi anh ép vào phía ngoài đùi trái của cô, cơ bắp rắn chắc chạm vào da thịt mềm mại của cô, một cảm giác rất lạ dâng lên, cô rụt chân lại dịch sang bên một chút, anh lập tức tiến lại gần hơn, cơ thể dựa sát vào cô.
Vu Tiệp đưa ly rượu đến trước mặt anh, cố ý giữ một khoảng cách an toàn giữa hai người, Tấn Tuyên nheo mắt lắc lư đầu, đưa tay giật lấy rồi vòng tay choàng qua cổ cô, đưa ly rượu đến môi cô: “Anh muốn giao bôi.”
Bị anh choàng ôm thật chặt, bàn tay cầm ly rượu của cô không biết phải phản ứng thế nào, đành học theo anh, vòng qua cổ, đưa đến môi anh, cơ thể hai người dựa sát vào nhau, mờ ám đến độ không thở nổi. Cô nín thở, chỉ muốn rời khỏi vòng tay của anh thật nhanh, nên đành uống cạn rượu anh đưa đến cho mình.
Nhìn ly rượu rỗng không, Vu Tiệp buông tay ra, đặt nó lên trên bàn, rồi đưa tay lên định gỡ tay anh ra, nhưng Tấn Tuyên như đã say khướt, vòng chặt lấy cổ cô, chạm rất nhẹ vào gò má cô, hơi nóng từ miệng anh phả vào tai cô, cảm giác rất ngứa ngáy tê dại.
“Tấn Tuyên.” Vu Tiệp hoảng hốt đưa tay đẩy đầu anh ra xa, giật lấy ly rượu của anh rồi vận hết sức đẩy anh ra.
“Đừng đi.” Tấn Tuyên dựa nghiêng người vào ghế, mắt nhắm hờ, lảm nhảm không rõ.
Nhìn Tấn Tuyên đã say mèm, gương mặt rất đẹp trai, hàng lông mày vẫn nhíu chặt, gương mặt buồn bực toát lên vẻ ủ ũ phiền muộn. Cô phải làm gì đây? Cô phải làm sao để anh vui lên? Nhìn anh cô đơn đến thế, trái tim cô như thắt lại rất đau, Tấn Tuyên mà cô quen không nên thế, anh không thể thế được!
Có lẽ cô chẳng làm được gì, nhưng cô biết, chuyện cô muốn làm nhất bây giờ là ở bên anh, lặng lẽ giữ lấy mọi nỗi buồn c3ủa anh, không thể để anh cô đơn đối mặt với mọi thứ một mình!






ANH CHỈ MUỐN HÔN EM
“Có gì không vui cứ nói ra đi.” Vu Tiệp chậm rãi ngồi xuống cạnh Tấn Tuyên, để anh dựa vào vai mình.
Rất muốn anh bộc phát tất cả, Tấn Tuyên bây giờ cô chưa từng nhìn thấy, luôn ngỡ rằng anh quá mạnh mẽ, mạnh đến mức không có cơ hội để yếu đuối. Thì ra người ta mạnh mẽ đến mấy cũng sẽ có lúc yếu đuối, anh trọng sĩ diện đến vậy, nhất định không thể để người nhà hoặc ai khác nhìn thấy dáng vẻ lúc này. Mà anh lại nhớ đến cô, cô thấy rất cảm động, thật sự mong rằng có thể giảm bớt chút phiền muộn trong lòng anh.
“Sao anh lại kém cỏi đến thế?” Đầu Tấn Tuyên dụi dụi vào cổ cô, tìm kiếm chút hơi ấm.
Vu Tiệp đưa tay lên khẽ ôm lấy đầu anh, để anh dựa vào gần hơn, lặng lẽ lắng nghe anh nói.
Thế là sáng nay khi báo cáo Lâm tổng, tài liệu và số liệu đều mất sạch. Lâm tổng nổi trận lôi đình, hôm kia phải đi tranh thầu rồi, mà lúc quan trọng như thế lại xảy ra sơ suất! Lâm tổng tuy cũng trách mắng con gái mình, nhưng người chủ yếu phải chịu tội là Tấn Tuyên, hễ nóng giận thì tất nhiên sẽ nói nặng rồi. Bảo rằng vốn rất xem trọng Tấn Tuyên, gạt bỏ mọi lời đồn thổi về anh để giao một hạng mục quan trọng như thế, kết quả là lại làm ra nông nỗi này, ông bảo thật sự hối hận đã không nghe lời khuyên của những trưởng phòng khác, nói rằng Tấn Tuyên đã làm ông quá thất vọng.
Tấn Tuyên dụi đầu vào hõm cổ cô, mặt ép sát vào tai cô.
Vu Tiệp thương xót ôm lấy đầu anh, sự việc đã ra nông nỗi này, trừ phi tìm lại được số liệu, nếu không Tấn Tuyên nhất định phải gánh họa rồi. Lần đầu phụ trách việc quan trọng lại như thế, sau này còn bảo anh phải làm việc trong công ty ra sao đây.
“Đừng nghĩ ngợi gì nữa, có lẽ ngày mai tỉnh dậy sẽ có cách.” Ngoài việc lạc quan thì còn làm gì được? Có lẽ đợi ngày mai đến thì sẽ nhớ ra đã sai sót ở đâu, chưa biết chừng sẽ tìm lại được mọi thứ.
“Anh không cam tâm.” Tấn Tuyên ra sức lắc đầu, với tay lấy chung rượu trên bàn, đổ đầy một ly rồi ngửa đầu uống cạn.
Uống rất vội, cũng rất dứt khoát, nhưng muốn nuốt xuốn