Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1979 lượt.
n, rất bực, đều do anh hại cô, lần nào cũng thế, cô chỉ muốn yên ổn, thế mà anh cứ phải lôi cô ra khỏi sự yên ổn đó, chọc cho cô tức, thích thú khi cô rối loạn, khiến cô bắt đầu thấy cực kỳ căm ghét bản thân! Điều đáng ghét nhất là, tại sao anh không chịu để cô nghỉ ngơi chút nào!
Tấn Tuyên vội giữ bừa hai tay cô đang vung loạn xạ lại, đè chặt lên ngực mình, nhìn gương mặt đỏ bừng vì tức giận của cô, ngay cả tai và cổ cũng đang đỏ lên, mèo hoang nhỏ lần này đúng là giận lắm đây!
“Tiểu Tiệp,” Tấn Tuyên bất lực đành ôm chặt lấy cô, ghìm mạnh hai tay cô lại, “Do anh không tốt, đừng giận nữa, đừng giận nữa!”
Bỗng nhiên, bả vai Tấn Tuyên nhói đau, Vu Tiệp đang dùng hết sức bình sinh cắn mạnh lên đó.
Tấn Tuyên nhăn nhó chịu đựng, nhưng tay lại ôm chặt cô hơn, không hề muốn buông ra.
Vu Tiệp hồi lâu sau mới nhả, lửa giận trong lòng đã tan biến sau phát cắn đó, cô ngẩng đầu lên và rơi ngay vào đôi mắt đen của anh, trái tim bất giác lại đập mạnh.
“Nguôi giận chưa.” Tấn Tuyên cau mày, cô ác thật, bả vai anh đau nhức quá, lần này chắc cắn mạnh lắm đây.
“Ai bảo anh chọc tôi.” Vu Tiệp mấp máy môi, trừng mắt.
Tấn Tuyên buông cô ra, khẽ xoa xoa vai: “Anh đưa em về. Nếu không thì dì Phương lại càu nhàu cho xem.”
Vu Tiệp thấy anh nhăn nhó thì cảm thấy hơi bất nhẫn, liệu cô có cắn quá mạnh không, nhưng nghĩ lại thì, đáng đời anh, lần nào cũng chọc cô nổi điên lên thì anh mới vui. Nhưng, ánh mắt lại không kìm được mà liếc nhìn vai anh: “Có phải là đau lắm không?”
Tấn Tuyên lắc đầu, cười khẽ, mèo hoang nhỏ là thế, khi tức giận sẽ nhảy chồm chồm lên, nhưng chỉ lúc đó cô mới bộc lộ vẻ đẹp tiềm tàng của mình. Cô chưa bao giờ nghĩ đến ư? Là tại sao anh lại cam tâm tình nguyện để mặc cô cắn, ôm cô cả đêm cũng không dám động đậy, lo lắng cô gặp chuyện đến nỗi đứng ngồi không yên, nếu không phải là cô thì anh tội tình gì phải thế!
Nhưng, cho dù anh nói gì, cô cũng không muốn tin.
Rốt cuộc anh phải làm gì cô bây giờ? Đến khi nào thì mèo hoang nhỏ của anh mới hiểu rõ lòng anh đây?
ANH BỊ SẾP TỔNG MẮNG RỒI
Vu Tiệp thật sự sắp thua Tấn Tuyên thật rồi, vì khi biết được cô kiên quyết đến dạy học cho Lâm Hữu Nam, anh cũng khăng khăng đến nhà họ Lâm mỗi ngày. Anh đến tìm Lâm Ngữ Âm!
“Rốt cuộc anh muốn gì đây?” Vu Tiệp cuối cùng tìm được cơ hội, kéo Tấn Tuyên vừa ra khỏi phòng Lâm Ngữ Âm vào nhà bếp.
“Làm gì phải căng thẳng thế?” Tấn Tuyên cười ranh mãnh, dựa vào kệ tủ nhìn Vu Tiệp đang tức tối.
“Có phải tôi không đi dạy nữa thì anh mới chịu thôi?” Vu Tiệp thật không thể nào hiểu nổi sao anh làm vớ vẩn như vậy, cô đến nhà họ Lâm, thế mà ngày nào anh cũng chạy đến, là sao?
Vu Tiệp cố gắng giữ cho mình được bình tĩnh, chuyên tâm dạy cho Lâm Hữu Nam. Nhưng mỗi lần rời khỏi nhà họ, thấy đôi giày da của Tấn Tuyên vẫn còn nằm ở ngưỡng cửa, trong lòng cô vẫn thấy có đôi chút chơi vơi.
Vu Tiệp và Tấn Tuyên tuy có thể gặp nhau thường xuyên ở nhà họ Lâm, nhưng ai cũng bận việc người đó, thậm chí cũng hiếm khi về nhà cùng nhau. Xem ra lần này, Tấn Tuyên thực sự rất chuyên tâm với hạng mục này.
Nhóc Trịnh cũng tìm được một việc làm thêm, làm nhân viên bán hàng vụ hè của hãng điện thoại di động. Cũng khá gần Lâm gia nên thỉnh thoảng khi tan ca rồi, nhóc Trịnh cưỡi xe đạp leo núi đến đưa Vu Tiệp về nhà.
Thời gian cứ thế mà trôi qua vội vã, đã được hai tuần rồi, Tấn Tuyên càng ngày càng bận rộn, Vu Tiệp cơ hồ như không thể gặp được anh, chỉ có đôi giày da quen thuộc kia bảo cho cô biết là anh vẫn đến Lâm gia đều đặn mỗi ngày.
Nghe Vu Lâm bảo, hạng mục này sắp mang đi đấu thầu nhanh thôi. Tuy rằng Vu Tiệp không biết Tấn Tuyên đã tiến hành đến đâu, nhưng với khả năng của anh, cô tin anh có thể hoàn thành tốt.
Kỳ nghỉ hè đã trôi qua hơn nửa, ngày hè mỗi lúc một nồng nực khó chịu hơn.
Vu Tiệp thật sự rất vui trước sự tiến bộ của Lâm Hữu Nam, tuy cậu vẫn còn một chút nữa mới đạt đến mức giỏi, nhưng việc vào được đại học cũng không phải là khó khăn nữa. Lâm Chấn Đông nghe Vu Tiệp báo cáo, cũng thấy rất vui mừng trước sự tiến bộ của con trai, càng thêm hài lòng về cô, chẳng những bảo Lâm Hữu Nam phải ngoan ngoãn học hành, hơn nữa còn vô cùng tin cậy Vu Tiệp.
Hôm nay là chủ nhật, không phải đến nhà họ Lâm.
Vu Tiệp ở nhà tổng vệ sinh với mẹ, Vu Lâm mới sáng sớm đã bị công ty gọi đến tăng ca, đi suốt cả ngày, bố cô thì ra ngoài tìm bạn để chơi cờ, buổi tối cũng không về ăn cơm.
Vu Lâm vừa vào nhà đã kêu than đói bụng, Vu Tiệp giúp mẹ dọn cơm lên. Vu Lâm đã rửa tay sạch sẽ, ngồi ngay ngắn bên bàn ăn.
“Hôm nay Tấn Tuyên bị sếp tổng mắng kinh lắm.” Vu Lâm hấp tấp húp một ngụm canh, rồi đột ngột thốt ra.
Tim Vu Tiệp đập mạnh, ngước lên nhìn Vu Lâm, tại sao?
“Sao thế?” Mẹ cô quan tâm hỏi.
“Không biết xảy ra chuyện gì mà hôm nay người toàn công ty đều bị gọi đi tăng ca, Tấn Tuyên vừa sáng sớm đã bị sếp tổng gọi vào văn phòng, mắng cả buổi sáng, hình như là số liệu quan trọng của hạng mục anh ấy phụ trách đã bị mất,