Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.
chỗ.
Lâm Hữu Nam nhìn Vu Tiệp với dáng vẻ như thế, tay nắm chặt chiếc USB, khóe môi mím thật chặt, thì trong lòng cậu thấy rất khó chịu, cái anh Tấn Tuyên kia có gì tốt chứ? Thế mà lại khiến Vu Tiệp như mất hồn thế này!
Lâm Hữu Nam tức tối nhảy xuống giường, thò chân ra đá một phát thật mạnh vào sọt đựng giấy vụn cạnh bàn vi tính, “Ở đây.”
Vu Tiệp ủ rũ nhìn cậu, không phá hoại thì làm bại gia, cậu ta còn làm gì được? Tức chết đi mất!
Lâm Hữu Nam thấy cô chưa hiểu thì lại gầm lên lần nữa: “Vứt vào đây này.”
Cuối cùng Vu Tiệp cũng hiểu ra, cậu chưa ném mất mà vẫn nằm trong sọt giấy vụn. Vu Tiệp mừng rỡ ra mặt, mở nắp sọt ra nhìn, quả nhiên bên trong đầy ắp giấy vụn. Tốt quá, tốt quá, vẫn còn đây, Vu Tiệp vội vội vàng vàng đổ hết giấy ra, rải đầy thảm.
“Này, bẩn thế.” Lâm Hữu Nam càu nhàu vẻ bất mãn.
“Còn dám nói nữa à, ra đây giúp chị.” Vu Tiệp kéo cậu ngồi xuống. May quá, chắc vẫn còn hết ở đây.
“Quỷ sứ, tại sao em phải giúp chị?” Nếu không phải vì không muốn thấy cô thất vọng thì cậu đã mặc kệ chuyện họ sống chết ra sao rồi.
“Được rồi, được rồi, xem như giúp chị đi.” Vu Tiệp vui sướng lật tung những mẩu giấy vụn, có một số vẫn chưa xé nát, có thể nhận ra, nhưng một số thì hoàn toàn nát vụn. Dù sao đi nữa thì cũng đã tìm ra rồi, chỉ cần chắp nhặt lại với nhau thì chắc chắn vẫn dùng được.
Lâm Hữu Nam tức muốn thổ huyết, cậu lại phải quỳ xuống tìm tài liệu trong mớ giấy vụn với bà chị ngốc nghếch này cơ đấy!!
BẢO ANH PHẢI CẢM ƠN EM THẾ NÀO?
Sân bay buổi tối, từng hàng đèn thẳng tắp lung linh chiếu qua ô cửa kính, trong phòng đợi sân bay đã có rất nhiều người ở đó.
Tấn Tuyên ngước nhìn Lâm tổng và Ngữ Âm đứng gần đó, Lâm tổng lại trách mắng Ngữ Âm nữa rồi. Haizzz, việc này làm sao trách cô ấy được, muốn trách chỉ có thể trách anh thôi, Tấn Tuyên mệt mỏi gục đầu xuống.
Sáng sớm về lại công ty để sắp xếp những số liệu còn lại trong máy tính, cho dù không thể hoàn hảo được nhưng anh cũng vẫn muốn thử, không thể ném một bãi rác cho công ty rồi phủi tay làm ngơ được.
Lâm tổng có giận đến mấy thì bây giờ cũng đành mắt nhắm mắt mở cho qua, hạng mục này từ đầu đến cuối anh và Ngữ Âm phụ trách, cho dù không có tài liệu đấu thầu hoàn hảo thì họ cũng vẫn có thể cược một lần, không thì sẽ có nghĩa là tự động từ bỏ quyền lợi.
“Cửa kiểm soát? Được, em đợi anh.” Tấn Tuyên đưa trả điện thoại lại cho Lâm tổng, “Xin lỗi, Vu Tiệp có lẽ tìm tôi có chuyện gấp, tôi ra ngoài một lúc.”
“Đi nhanh về nhanh.” Lâm tổng gật đầu dặn. Lâm Ngữ Âm bực bội nhìn anh, nhưng anh đã mặc kệ mà chạy đi mất.
Tấn Tuyên chạy nhanh xuống cầu thang bộ, lao đến cửa kiểm soát, nhân viên kiểm soát vội ngăn anh lại, anh vung vẩy tấm vé trong tay: “Tôi kiểm rồi, ra ngoài một lúc thôi.”
Nhân viên kiểm soát chăm chú xem vé trong tay anh rồi mới thả ra.
“Tấn Tuyên.” Vu Tiệp vừa nhìn thấy anh đã lao đến với nét vui mừng, thở hổn hển: “Tốt quá, tốt quá, cuối cùng cũng kịp, sao di động anh tắt rồi?”
“Tiểu Tiệp, có chuyện gì thì từ từ nói, không vội.” Tấn Tuyên đỡ lấy cô, thương xót nhìn cô đổ mồ hôi đầy trán, gương mặt đỏ bừng, há miệng ra hớp không khí, nhất định là cô đã chạy đến đây rồi.
“Đây, lần này phải cẩn thận đó.” Vu Tiệp lấy từ trong túi ra một túi hồ sơ và một chiếc USB.
“Cái này…” Tấn Tuyên đờ người, không biết phải phản ứng thế nào. Đây là… chắc không phải là…
“Tìm ra rồi, anh mau xem xem, đúng rồi, có một số văn bản bị thiếu mất, anh cứ cố gắng nhớ lại, có mấy trang photo không được rõ, nếu anh thấy không ổn thì đến đó tìm một nơi photo lại là được.” Vu Tiệp mở túi hồ sơ ra, vừa đưa cho anh vừa vội vàng giải thích.
Tấn Tuyên nhìn chằm chằm những tài liệu quen thuộc, trên những tờ photo ấy rõ ràng còn lưu lại dấu vết chắp vá, thậm chí còn có những hàng chữ xiêu vẹo sai vị trí, cô… thật sự đã giúp anh tìm lại sao? Làm sao cô làm được?
Vu Tiệp vẫn lảm nhảm không ngừng: “Gọi cho anh không được, Lâm Ngữ Âm cũng vậy, gọi cũng không nghe máy, làm tôi cuống chết được, cũng may, tôi sợ là không kịp, tạ trời tạ đất! Nhớ…”
Anh thấy người nóng ran, vươn hai tay ra, dùng hết sức của mình, ôm chặt cô vào lòng, vùi đầu vào bả vai cô. Em đúng là nữ thần của anh, đúng là quá thần kỳ! Không thể hiểu nổi! Thế mà lại tìm ra được tài liệu cho anh!
Tiếng cô tắt lịm, hơi há miệng ra, bị anh ôm chặt đến mức đầu phải ngửa ra sau, hai tay nắm chặt tài liệu, đứng đờ ra hoàn toàn! Khi dần dần hoàn hồn lại, nụ cười bên khóe môi Vu Tiệp hé nở, anh đang xúc động, đến nỗi cô cũng biết được rõ ràng rằng, những tài liệu ấy quan trọng với anh đến thế nào.
Vu Tiệp khẽ ôm lấy lưng anh, nói nhỏ: “Cố lên! Anh giỏi nhất mà!”
Tấn Tuyên dần dần buông ra, nắm chặt lấy hai vai Vu Tiệp và nhìn sâu vào mắt cô, quầng thâm mắt do không ngủ đủ hiện ra rất rõ, trong đôi mắt vẫn còn vằn tia máu, cô nhất định cũng phiền muộn về chuyện này không kém gì anh. Phải lo lắng đến thế nào mới cố gắng chắp nhặt lại những mảnh giấy vụn ấy thành tài liệu như