Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mờ Ám

Mờ Ám

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015

Lượt xem: 1342162

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2162 lượt.

Lâm, lên tiếng chào hỏi ông bà Vu, phớt lờ Vu Tiệp đang lặng lẽ ngồi trên salon, khiến trái tim cô lại tiếp tục hẫng đi một nhịp.
“Em bảo rồi mà, thấy anh rời công ti sớm lắm, Lâm Ngữ Âm còn gào lên nói không tìm thấy anh”. Vu Lâm ôm vai anh, chọc ghẹo.
Tấn Tuyên gõ nhẹ vào đầu cô, kề sát tai cô thì thầm nói nhỏ điều gì đó, Vu Lâm đỏ mặt đẩy đẩy vai anh, lên tiếng uy hiếp: “Không được nói bậy”.
Vu Tiệp đan các ngón tay vào nhau, lặng lẽ ngồi trên salon, không nhúc nhích, đồng tử mắt cũng không hề chuyển động, nhưng những tiếng thì thầm đùa nghịch của hai người bọn họ như gai đâm vào tim cô, đau nhói, họ có bí mật!
“Ăn cơm thôi!”. Dì Châu gọi với ra từ phòng ăn.
Vu Tiệp đứng lên đi vào, đụng phải Tấn Tuyên từ phòng vệ sinh đi ra, cô bỗng thấy căng thẳng, vờ ra vẻ trấn tĩnh, Tấn Tuyên hơi gật gật đầu rồi để cô đi qua, không nói gì, không đụng vào cô, không gì cả.
Cả bữa cơm mọi người đều nói chuyện rất vui vẻ, hai nhà lâu không gặp nhau nên có rất nhiều chuyện muốn nói.
Nhưng người ăn không ngon miệng nhất lại là Vu Tiệp, cô lặng lẽ thưởng thức tài nghệ nấu nướng của dì Châu, thỉnh thoảng lại mỉm cười và trả lời khi có những câu hỏi về mình, ánh mắt luôn nhìn thẳng vào món cá chua ngọt trước mặt.
Nhưng kì lạ hơn là Tấn Tuyên, hôm nay anh là người đặc biệt nhất, mọi người đều xoay quanh anh trò chuyện, nhưng Tấn Tuyên lại rất ít lời, chỉ mỉm cười tham gia vào đề tài của mọi người, thỉnh thoảng lại chen vào vài câu hóm hỉnh, thái độ của anh hôm nay bỗng khiến mọi người thấy không mấy thích ứng, Tấn Tuyên hôm nay rất chững chạc.
“Tôi nói thật đấy, Tấn Tuyên như thế này làm tôi rất lo”, di Châu bỗng than vãn, “Khi nào thì nó mới chịu có bạn gái thực sự đây?”.
Tay Vu Tiệp khẽ run, ngay cả đũa cũng không cầm chặt, món cá lại rơi vào đĩa, cô vội vàng gắp nó lên.
Tấn Tuyên ngước lên, liếc Vu Tiệp một cái thật nhanh, không nói gì.
“Tiên lập nghiệp, hậu thành gia, con trai bây giờ đều phải có chí lớn cả”, ông Vu lên tiếng.
“Lập nghiệp cái gì chứ, tôi chỉ mong nó thường xuyên về nhà ăn cơm, kết hôn sớm, tôi muốn có cháu bế lắm rồi”. Dì Châu khẽ thở dài nói tiếp: “Nhà bác Tôn đối diện lại có thêm một cô cháu gái, thật ngưỡng mộ”.
“Tú Liên, cậu thích con gái đến thế sao, không có con gái nên muốn có cháu gái à?”, bà Vu khẽ vỗ tay bạn mình, cười nói.
“Haizzz, tôi chỉ thích hai cô con gái nhà các cậu, Tấn Tuyên nếu có bản lĩnh cưới một đứa về thì tôi chả phải lo gì nữa”, dì Châu cười, nắm tay bà Vu.
Mọi người đều ngẩn người rồi cùng cười phá lên, Vu Lâm càng hét lớn: “Ôi trời, trước kia còn nói hai đứa vẫn bé chưa cho đính hôn với nhau, bây giờ lớn rồi mẹ con lại bảo không tính nữa”.
Vu Tiệp vẫn trầm mặc như thể người vô hình, còn Tấn Tuyên chỉ nở một nụ cười bí ẩn, khẽ nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt lén lút xuyên qua chiếc li nhìn về phía đối diện, lấp lánh nụ cười.
“Vậy gả Vu Lâm sang đây là được”, dì Châu tiếp lời.
Vu Lâm lại cau mày: “Tấn Tuyên có thèm để ý đến con đâu, đã có thiên kim tiểu thư để mắt đến anh ấy rồi”, câu nói ấy lại làm dấy lên một làn sóng mới.
“Thiên kim tiểu thư nào?”. Bố mẹ anh và bố mẹ cô đều rất quan tâm đến vấn đề này.
“Tiểu Lâm”. Tấn Tuyên mỉm cười, thị uy Vu Lâm bằng ánh mắt.
Vu Tiệp thấy lòng mình nặng nề, quả nhiên là bí mật đã được công khai, anh chỉ giấu người nhà thôi. Cô cố nuốt một thìa cơm, sao khô quá, lại còn đắng nữa, gạo gì mà khó nuốt thế này, Vu Tiệp cố nhai thật kĩ rồi nuốt xuống, nhưng vẫn rất khó nhọc, khó đến nỗi nước mắt cô muốn trào ra.
“Lâm Ngữ Âm, thiên kim tiểu thư của sếp công ty con”. Vu Lâm bất chấp vẻ dọa dẫm của Tấn Tuyên, vẫn hồn nhiên trả lời.
“A! Ồ!”. Người lớn đã bắt đầu hiểu ra vấn đề.
“Nghe nói Tiểu Chung phòng kế hoạch cũng rất tốt, lại chăm sóc đặc biệt đến Vu Lâm”. Tấn Tuyên cười khẽ rồi lắc đầu, nhấp thêm một ngụm rượu.
“Tiểu Chung nào?”. Ông bà Vu lập tức căng thẳng: “Tiểu Lâm yêu rồi à?”.
“Tấn Tuyên”. Vu Lâm cuống lên, trừng mắt nhìn anh, nhưng Tấn Tuyên chỉ cười mà không đáp, ánh mắt lại nhìn Tiểu Tiệp với vẻ mặt kì quặc, khẽ chớp chớp mắt, nụ cười càng hiện rõ trên môi anh.
“Nhà chúng tôi ấy à, cũng chẳng trèo cao đến thiên kim tiểu thư gì đó đâu, ngoan ngoãn như Tiểu Tiệp đây là tôi thích rồi”. Dì Châu bỗng thốt ra một câu, đẩy hết mọi chuyện về phía Vu Tiệp.
Vu Tiệp ngẩn người, ngước lên, nhìn hai bên cha mẹ đều có vẻ mặt rất khác nhau, rồi lại nhìn nét thờ ơ của Vu Lâm, cuối cùng là Tấn Tuyên, cô hơi run, ánh mắt anh không còn vẻ thoải mái như trước, mà bỗng trở nên rất sâu lắng, gương mặt không chút biểu cảm, khiến người ta không tài nào đoán ra những suy nghĩ trong đầu anh lúc này.
“Mẹ, mẹ lo nhiều quá rồi. Không chừng Tiểu Tiệp cũng yêu rồi”. Tấn Tuyên nhướn môi, mỉm cười với cô.
Tim cô bỗng nhiên thắt lại, cô nghiến chặt răng, cố gắng nặn ra một nụ cười, khẽ lắc đầu.
Dì Châu và bà Vu lại căng thẳng: “Tiểu Tiệp, con cũng yêu rồi à?”.
Bà Vu nói: “Có phải cậu bé lần trước đưa con về?”.
Vu Tiệp khẽ lắc đầu, hạ giọng nói: “Không ạ”. Cô không yêu đươ