Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.
ng gì hết, không hề, biết chưa? Vu Tiệp không biết câu trả lời đó là cho ai nghe, nhưng cô phải nói, chí ít trái tim cô bảo phải nói thế.
“Thật không?”. Bà Vu vẫn không yên tâm, Tiểu Tiệp lại khẳng định lần nữa: “Mẹ, con không yêu đương gì mà”. Yêu thì có gì hay ho chứ, đau khổ, khó chịu, nếu có thể thì cô chẳng thèm đếm xỉa đến thứ quỷ quái đó, Vu Tiệp ai oán nghĩ trong lòng.
Tiểu Lâm khẽ hừ một tiếng, trao đổi ánh mắt kì quái với Tấn Tuyên. Cô không tin Trịnh Phong chỉ là bạn học với Vu Tiệp, đúng chứ, thấy ánh mắt tán đồng của Tấn Tuyên, Tiểu Lâm khẽ cười.
Vu Tiệp không muốn nói gì nữa, cô cảm thấy con tim đã mệt mỏi, nhưng miệng vẫn cố nhai cơm thật nhanh, bữa cơm này cô không nuốt nổi, ăn nhanh nhanh rồi về nhà!
Đề tài đó cuối cùng cũng khép lại, mọi người lại nói về những chuyện khác.
Kết thúc bữa cơm, một chiếc bánh kem trang trí đẹp mắt được mang lên, mọi người đều vui vẻ nhìn Tấn Tuyên ước nguyện, cắt bánh kem để chia sẻ những điều ngọt ngào.
Bữa ăn kết thúc, người lớn để bọn trẻ ngồi chơi với nhau, các bà thì bận rộn lo dọn dẹp bãi chiến trường, còn các ông thì uống trà trò chuyện trong phòng khách.
Vu Lâm kéo Tấn Tuyên chui vào phòng anh, chỉ còn một mình Vu Tiệp lặng lẽ đến ban công tận hưởng cảnh đêm, không ai làm phiền ai.
Ngồi nói chuyện được một lúc thì ông Vu giục hai chị em ra về, bốn người nhà họ Vu chào tạm biệt rồi ra về.
Vu Tiệp im lặng ra cửa, phía sau lưng vẫn nghe thấy tiếng Vu Lâm đang thì thào uy hiếp Tấn Tuyên: “Anh mà còn nói bậy nữa thì cẩn thận em mách chuyện anh và đại tiểu thư đó”.
Tấn Tuyên chỉ cười: “Em nghĩ anh có sợ không?”.
Phải, đã là sự thực rồi thì còn sợ gì Vu Lâm thêm mắm dặm muối. Vu Tiệp hít một hơi thật sâu rồi tiến đến thang máy, ấn nút, không hề quay đầu nhìn lại.
Cả nhà họ chào tạm biệt nhà họ Tấn rồi vào cùng đi vào trong đó.
Vu Tiệp mệt mỏi dựa vào vách thang máy, cảm thấy dạ dày hơi khó chịu, bụng cũng hơi đau, bữa cơm này ăn thật là khó nhọc.
Ông Vu bỗng cất tiếng hỏi: “Hai đứa đều yêu đương rồi à?”.
“Không ạ”. Vu Lâm và Vu Tiệp đồng thanh, cho dù chuyện này là có thật thì bây giờ cũng không phải là lúc để họ thừa nhận, Vu Lâm và Vu Tiệp nhìn nhau, nhưng Vu Tiệp lại không muốn quan tâm đến những ám hiệu trong mắt của Vu Lâm.
“Muốn yêu thì cũng phải thận trọng, Tiểu Tiệp còn nhỏ, tốt nghiệp rồi hẵng tính”, ông Vu quay đi.
“Tít tít…” Di động của Vu Tiệp báo có tin nhắn, bố mẹ cô nhìn nhau, không nói gì.
Vu Tiệp lấy di động ra nhìn, tay cô bất giác run lên, Tấn Tuyên!
“Đợi anh ở công viên!”.
Nụ hôn nhẹ nhàng
Vu Tiệp vội vàng xóa ngay tin nhắn, Vu Lâm chồm đến nhưng chỉ thấy dấu hiệu thông báo đang xóa, cô nàng mỉm cười rồi xoay lưng đi.
Vu Tiệp hồi hộp đứng sau lưng bố mẹ, tay nắm chặt chiếc điện thoại trong túi, trong đầu xuất hiện tất cả khả năng có thể xảy ra, rốt cuộc anh muốn thế nào? Cả buổi tối phớt lờ cô, bây giờ lại nhắn cho cô một cái tin như vậy, đi hay không đi đây? Những suy nghĩ trong đầu cô cứ đan xen đấu tranh lẫn nhau, đầu óc rối bời.
Vu Tiệp theo bố mẹ ra khỏi thang máy, rồi dần dần đi chậm lại phía sau, Vu Lâm quay lại nhìn cô, rồi bước nhanh đến, ôm cánh tay bố làm nũng.
Ra khỏi cổng, Vu Tiệp dừng lại, nói khẽ: “Mẹ, con đến Watson mua ít đồ, mọi người cứ về trước đi”.
“Không”. Vu Tiệp né tránh, nhìn chằm chằm xuống đất, bàn chân cô dường như đang cứng đờ.
“Mèo hoang nhỏ dạo này nói dối tiến bộ quá, mắt không chớp nữa”. Tấn Tuyên xích lại gần, cúi xuống nhìn cô.
“Không có gì thì tôi đi đây”. Nếu anh muốn tiếp tục đùa cợt thì hà tất cô phải ở đây chịu đựng tất cả những điều đó làm gì, Vu Tiệp tức tối đứng dậy, định bỏ về.
“Quay lại”. Tấn Tuyên vòng tay quanh eo, kéo cô ngồi xuống cạnh mình.
Vu Tiệp định nổi giận thì ngón tay anh đã đặt lên môi cô, ngăn không cho cô lên tiếng, môi anh nhướn lên, lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ từ trong túi: “Anh có quà tặng em”.
Vu Tiệp trợn tròn mắt, hôm nay chẳng phải sinh nhật anh sao? Tại sao lại tặng quà cho cô.
“Qùa sinh nhật của em, vẫn chưa có cơ hội tặng”. Tấn Tuyên đưa chiếc hộp cho cô, ánh mắt lấp lánh nụ cười, cử chỉ rất hòa nhã.
Vu Tiệp giật mình nhận lấy, ngước lên nhìn anh, anh vẫn mỉm cười, ra hiệu cô mở quà.
Cô nhẹ nhàng mở chiếc hộp, rồi bỗng sững người, đầu…đầu óc trở nên trống rỗng, anh… sao lại biết? Cô ngạc nhiên đến đờ đẫn không nói nổi câu nào.
Trong chiếc hộp nhung là một sợi dây chuyền pha lê Swarovski, mặt dây chuyền là một con gấu nhỏ rất đáng yêu, đó là mẫu mới ra năm nay của Swarovski. Chú gấu pha lê lấp lánh trên sợi dây chuyền óng ánh, vừa tinh xảo vừa xinh xắn khiến cô choáng váng, anh biết cô thích cái này ư?
Vu Tiệp kinh ngạc nhìn Tấn Tuyên, gương mặt đầy vẻ thắc mắc, cô cũng chỉ vô tình nhìn thấy nó trên tờ tạp chí, vừa nhìn thấy chú gấu nhỏ đáng yêu này cô đã rất thích, thuận miệng nói muốn có một sợi dây chuyền như vậy. Cô chưa hề nói chuyện này với anh, nhưng sao anh lại biết.
“Vu Lâm nói