Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342159
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2159 lượt.
?”.
“Cô ấy muốn có một sợi dây chuyền có hình búp bê, nhưng anh bảo đợi sinh nhật năm sau”. Tấn Tuyên hài lòng nhìn vẻ ngạc nhiên của cô, anh biết nhất định cô sẽ thích.
“Tôi… có thể tự mua”. giọng cô run rẩy như không ra tiếng, cô thực sự không ngờ rằng anh đã ghi nhớ điều đó.
“Anh mua lúc đi công tác, định tặng em vào đúng ngày sinh nhật, ai ngờ…” Tấn Tuyên cười đau khổ, nhớ đến cảnh tượng đêm ấy, không chỉ chưa tặng được quà cho cô, mà còn chọc cô tức điên lên.
“Cảm ơn”. Vu Tiệp cũng ngay lập tức nhớ đến đêm hôm đó, nhớ đến gương mặt sưng vù của Trịnh Phong, nhớ đến vết răng của cô trên tay anh. Vu Tiệp nhìn xuống cánh tay Tấn Tuyên, quả nhiên bây giờ anh vẫn còn mặc áo dài tay. “Vết thương… lành chưa?”.
Tấn Tuyên nhướn môi, rồi khoát tay: “Chuyện nhỏ”.
Cô đóng chiếc hộp lại rồi đặt trên ghế , cẩn thận nhấc tay anh, xắn tay áo rồi kiểm tra vết thương , hai vết răng vẫn in đâm trên cánh tay anh , tim cô thắt lại , vết thương đã khép miệng nhưng vẫn còn đỏ như nhắc đến sự tàn nhẫn của cô , sao lúc đó cô lại có thể hành động như thế đc nhỉ , Vu Tiệp bỗng thấy hổ thẹn , Tấn Tuyên là đồ ngốc ai bảo anh cứ chọc người ta khiến cô phải nổi điên lên.
Tấn Tuyên ngắm đôi mắt đầy vẻ lo âu của cô, sự hối hận phủ kín gương mặt cô, thật là đáng yêu,lúc thương xót ai thì mặt nhăn như sắp khóc đến nơi ấy, nhưng anh lại cứ thích cô như thế.
“Khỏi nhanh thôi mà.” Tấn Tuyên rút tay lại, chậm rãi kéo tay áo xuống, “Răng của mèo con càng lúc càng sắc”. Vẻ mặt bỡn cợt thường ngày lại xuất hiện trên gương mặt anh.
Lúc nào cũng bỡn cợt, tỉnh thoảng lại cứng đầu đến phát sợ, rốt cuộc đâu mới là con người anh,tại sao anh lại ko thể nghiêm túc hơn,nghĩ đến đó Vu Tiệp lại thấy lòng mình nặng nề.
“Anh đeo giúp em”. Tấn Tuyên cúi người lấy chiếc hộp lên sự gần gũi thân mật đó khiến cô rối bời,kháng cự lại 1 cách yếu ớt, cố gẳng ko để mình tỏ ra lúng túng.
Tấn Tuyên mở chiếc hộp lấy sợ dây chuyền ra, con gấu nhỏ lấp lánh trong bóng tối, đáng yêu cô cùng, anh giữ vai cô, xoay lưng quyay về phía mình , khi mặt dây chuyền mát lạnh chạm vào ngực Vu Tiệp run lên tay khẽ co lại cố gắng kìm nén sự xúc động trong lòng.
Anh cẩn thận cài khoá lại, kéo những sợi tóc mềm mại của cô ra khỏi sợi dây chuyền, cảm giác mát lạnh từ mái tóc trượt qua vai và cổ khiến cô có cảm giác ngưa ngứa, tê tê, Vu Tiệp khẽ rụt cổ lại chồm về phía trước, cố thuyết phục mình rằng đều co tay anh quá lạnh nên mình mới có cảm giác như vậy.
“Thích không?” hơi thở ấm nóng của anh bỗng vờn bên tai cô, vùng da nhạy cảm đỏ hồng lên, cô gật đầu 1cách khó nhọc, mượn cớ để cách xa anh 1 chút. “Vậy quà của anh đâu?” trong bóng đêm giọng anh khàn khàn nghe rất quyến rũ.
“Tôi…tặng rồi”. Vu Tiệp cố giữu cho hơi thở mình trở nên bình thường, chẳng lẽ anh ko thấy quà cô tặng hay sao?
“Cái anh cần ko phải là cái đó” Tấn Tuyên khẽ vén mái tóc sau tai cô hơi thở ấm nóng vờn theo thừng cử chỉ của anh.
Vu Tiệp bắt đầu thấy mất tự nhiên, thẳng lưng đứng dây quay lưng đứng dậy,đôi chân lại đang run lên,1 nỗi sợ hãi kì lạ bỗng ập đến.”Vậy tôi…lần sau sẽ đổi”.
Vu Tiệp ko nhìn thấy nụ cười trên gương mặt Tấn Tuyên,anh nheo mắt,mèo hoang nhỏ lại muốn tháo chạy rồi. Tấn Tuyên cũng đứng dậy,tay phải choàng qua eo,rồi tựa đầu vào vai cô , thì thầm “ Anh cần ngay bây giờ”.
Giọng nói mềm mượt, lười nhác đầy áp mùi vị mờ ám khiến Vu Tiệp run rẩy, đầu óc cũng trở nên tê dại, anh… anh muốn gì?
“Một…nụ hôn!” sự kéo dài của âm tiết cuối cùng như đang kéo dài trái tim cổ ra, vốn nó đang lơ lửng giữa ko trung, Vu Tiệp hoảng hốt định boẻ chạy , 1 hồi chuông cảnh báo trong đầu cô réo vang, nguy hiểm , nguy hiểm cực độ,nhưng ý đồ của cô đã bị bàn tay choàng quanh eo khống chế,anh khoá chạt mọi đường thoát của cô.
Cô yếu ớt lắc đầu, ko được,ko thể, lý trí của cô đang liên tục nhắc nhở, đây nhất định lại là 1 cái bẫy của anh , anh cũng đối xử với những cô gái khác như thế sao? Cuối cùng cô đã hiểu,khi 1 người đàn ông như anh quyến rũ bằng ngữ điêu gợi cảm và đùa cợt như vậy dù bạn bình tĩnh thế nào thì 2 chân cũng sẽ mềm nhũn,cơ thể yếu ớt,đầu óc căng thẳng , mà cô lúc này lại đang có tất cả những triệu chứng đó, chỉ còn lại 1 chút phản kháng cuối cùng đang vật vã gào thét trong lòng.
“Tiểu Tiệp” Tấn Tuyên nhẹ nhàng quay người cô đang cứng đờ về phái mình, cúi đầu áp mặt vào cô:”Hôm nay là sinh nhật anh”.
Vu Tiệp cuối gằm đầu,ko thể,nỗi sợ hãi trong cô càng lúc càng tăng cao như muốn bốc lên tới tận đỉnh đầu,cô ko muốn anh nói với mình như thế,nhưng câu nói ấy khiến cô thấy gai gai,một cảm giác thật khó chịu.
“Em cắn anh bị thương,ko bồi thường à?” Giọng nói đọt ngột hạ xuống,ko giấu nổi sự thất vọng.
Vu Tiệp bỗng trở nên mềm lòng,sự hổ thẹn vì hành động của mình ngày hôm đó đã thắng,cô từ từ ngước lê nhìn gương mặt đau buồn của Tấn Tuyên.do dự,anh thất vọng thật ư?
“Chỉ 1 nụ hôn nhẹ thôi nhé?” tiếng nói nhỏ nhẹ của cô trong bóng tối yên tĩnh tựa như những đợt sấm rền vang trên bầu trời.
Tấn Tuyên mở to đôi mắt vô tội rồi gặt đầu,sau đó