Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1342028
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2028 lượt.
đứng thắng người ,nhắm mắt lại và chờ đợi.
Vu Tiệp nhìn gương mặt ngoan ngoãn của anh ,ánh mắt lướt qua đôi môi quyến rũ ấy suy nghĩ của cô luc này rất phức tạp,chỉ 1 nụ hôn,hôm nay là sinh nhật anh,cô có quyền chủ động,chỉ nhẹ nhàng thôi,chắc là…ko sao đâu.
Hai tay cô đặt lên vai anh,khẽ nhón chân,áp mặt mình lại gần anh,rồi đặt 1 nụ hôn nhẹ lên môi,cô nhanh chóng bước lùi lại “Sinh nhật vui vẻ”,tiếng nói nhỏ nhẹ thoáng trong đó chút vui mừng.
Tấn Tuyền dần dần mở mắt , nụ cười trên khoé môi rất tươi ,đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh,niềm vui trong lòng như sắp bay lên tận trời,nhưng gương mặt vẫn tỏ vẻ bình thường.
“Anh đã phá hỏng sinh nhật của em , xin lỗi”. Ánh mắt anh hiếm khi chân thành như thế.Thấy anh chủ động xin lỗi, Vu Tiệp thấy lòng mình thậ ấm áp , Tấn Tuyên cũng ko đến nỗi ngang ngược,chỉ cần sau này anh ko có những hành động lỗ mãng là được
“Cho nên anh cũng muốn bồi thường”. Tấn Tuyên kéo Vu Tiệp vào lòng anh ánh mắt anh nhìn cô rất đắm đuối, trong phút chốc 2 gương mặt kề sát lại,Vu Tiệp hoảng hốt, tay bất giác tì lên ngực anh, nhưng anh lại dùng bàn tay kia nắm tay cô,kéo xuống bên hôn,môi khẽ đặt lên môi cô,rất dịu dàng,Vu Tiệp bỗng dưng thấy hụt hơi,lồng ngực co thắt lại ,quên mất phải phản kháng anh như thế nào.
Tấn Tuyên dừng lại vài giây,rời khỏ môi cô,lẵng lẽ ngắm đôi mắt đang nhắm chặt của cô,mi mắt hơi động đậy,hàng mi dàu run run, mèo hoang nhỏ đáng yêu,có biết anh nhớ em đến nhường nào ko?
Anh lại hôn lên môi cô rất dịu dàng,nồng ấm. Cô đón nhận anh từng chút 1,anh kiên nhẫn lướt qua đôi môi mềm mại như kẹo bông của cô,kéo tay cô đặt lên cổ mình,bàn ay đặt ở eo cô xiết chặt lại,anh muốn bày tỏ nỗi nhớ nhung đã kiềm nén suốt 12 ngày qua.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện Trinh Phong ngày nào cũng đc ở bên cô là anh lại thấy khó chịu trong lòng như có lửa đốt. Nhưng anh phải đàng cược xem sự ghen tuông trong mắt cô đếm hôm ấy đến mức noà,nếu cô thật sự ghen với Lâm Ngữ Âm thì trong tim cô nhất định có anh. Mèo hoang nhỏ vẫn là mèo hoang nhỏ,anh tự tin rất hiểu cô,cô càng bị dồn ép thì càng phát điên. Đếm ấy anh đã đánh Trịnh Phonghanhf động ấy ko chỉ khiến cô ko nhìn thấy thấy đc tình cảm thât sự của chình mình mà ngươc lại còn khiến cô tức giận,gián tiếp đẩy cô về phía Trịnh Phong. Thế nên anh đã thay đổi chiến thuật,nhất định phải nhịn , phải dùng sự cô đơn để khiến cô dần hiểu đc tình cảm mà cô dành cho anh,nếu cô thích anh,dù chỉ 1 chút thì cô sẽ bắt đàu thấy nhớ,nỗi nhớ trong 12 ngày ấy ko chỉ hành hạ cô mà cũng khiến anh mất ngủ.
Quả nhiên tất cả công sức của anh đều xứng đàng, đêm nay thấy cô ko nuốt nổi cơm,anh thấy lòng như nở hoa nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra hờ hững thờ ơ.
Tiểu Tiệp quản nhiên vẫn quan tâm đến anh.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu rồi Vu tiệp chỉ biết mình sắp ngạt thở,đúng lúc ấy anh buông cô ra, Vu Tiệp vội vàng hít thở bầu ko khí trong lành , khi mọi hô hấp đã trở lại bình thường,cô mới biết mình vừa được sống lại.
Ý thức bắt đầu trở về,mặt cô bỗng đỏ bừng,cô…lại đón nhận nụ hôn của anh mà ko chút kháng cự,nhất định là cô trúng tà rồi!
“Anh thích em”. Một câu nói đơn giản thẳng thắn, dội vào trái tim cô, dây thần kinh rần rật bên tai, cô trúng tà thật rồi ,còn bị ảo giác, ảo tưởng anh đang nói 1 câu anh ko thể nói!
Tấn Tuyên vòng tay ôm cô thật chặt khoé môi nở 1 nụ cười ranh mãnh, trái tim cô giờ đây đã rối bời lắm rồi, nụ hôn dịu dàng cộng thêm lời tỏ tình đơn giản của anh,xem cô còn định bỏ chạy thế nào,anh muốn cô ko còn đường tháo chạy.
Hê hê , con nít ranh làm sao đấu lại anh.
Vô cùng , vô cùng sến !
Vu Tiệp cứ tự hỏi lòng mình mãi, lời Tấn Tuyên nói liệu có tin được không ?
Một câu nói đơn giản như thế , đối với Tấn Tuyên như chuyện thường ngày ở huyện , vì một cao thủ tình trường như anh sớm đã hiểu trái tim con gái từ lâu rồi , khi họ không có 1 chút phản kháng nào nữa , lại thêm 1 câu nói ngọt ngào có phải họ sẽ giương cờ trắng lập tức đầu hàng ?
Tấn Tuyên giờ đây chắc hẳn rất đắc ý, vì cô lại bị anh làm cho hồn xiêu phách lạc,mất đi lí trí ,hoàn toàn không còn sự trầm tĩnh thường ngày, cảm giác ấy khiến cô thật sự rất bất an.
Cô không thể nào khiến cho những sóng gió trong lòng mình bình lặng lại được,lần nào nghĩ đến anh nhịp tim cũng giống như 1 chiếc đồng hồ điện bị nhiễu, lúc nhanh lúc chậm, phát ra âm thanh kì lạ, khiến cô chẳng thể suy nghĩ đc gì.
Dư vị ngọt ngào cứ dâng lên trong tim,bay bổng khắp nơi,nhắc cô nhớ đến nụ hôn dịu dàng của anh tối qua,mặt cô càng lúc càng đỏ,làm sao đây ,làm sao đây, có phải cô đã thuộc về anh rồi không? Trong đầu cô lúc này tràn ngập hơi thở cũng như hơi ấm của anh,dường như xúc cảm đó vẫn bao bọc lấy cô.
“Anh cũng mệt lắm , có phải anh cũng chạy trong đầu em suốt đêm?” lại 1 tin nhắn nữa đến ,Vu Tiệp cắn chặt hai môi lại cố gắng không phát ra tiếng, trả lời thật nhanh:” Nói linh tinh”.
Chiếc điện thoại di động lúc này bỗng yên tĩnh hẳn,hồi lâu sau cũng không có