Tác giả: Liêu Uyển Hồng
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
ẽo, lạnh như thể sắp đóng băng.
Khi Lancer nắm tay cô lần nữa, Tuyết Nhung liền rụt tay lại, rồi lẩm bầm: “Em muốn về nhà”.
Tình yêu có thể khiến bạn trở nên yếu đuối
“Em muốn về nhà”, chỉ một câu nói thôi nhưng cũng khiến mặt Lancer tái mét. Trước đây, có hai lí do khiến anh không muốn nói cho Tuyết Nhung biết về gia thế của mình. Lí do thứ nhất là vì anh ích kỉ, muốn thăm dò xem Tuyết Nhung có giống như những người bạn gái anh đã qua lại trước kia, đến với anh chỉ vì danh vọng và tiền bạc. Những kẻ như thế anh đã gặp quá nhiều. Nếu anh sớm cho Tuyết Nhung biết sự thật thì sẽ không có cơ hội tìm hiểu mục đích thực sự của cô khi đến với anh là gì. Lí do thứ hai của anh lại càng ích kỉ hơn. Anh không muốn vừa mới bắt đầu đã nói quá khứ của mình cho Tuyết Nhung biết. Khi cả hai đều chưa xác minh được tình cảm đối phương dành cho mình, nếu làm vậy có thể sẽ để lại ấn tượng xấu về nhau, thậm chí còn làm tổn thương nhau. Chỉ sau khi biết Tuyết Nhung đồng ý đến Las Vegas, và xác định được tình cảm cô ấy dành cho mình, Lancer mới quyết định sẽ chọn một thời điểm thích hợp để thú nhận với cô. Ban đầu, Lancer không muốn nói thẳng quá khứ ăn chơi của mình với cô, nhưng sau biết bao trăn trở, anh đã nghĩ thông suốt. Nếu như anh đã thực sự yêu thương người con gái này, thì nên kể lại tất cả những gì về bản thân một cách thành thật cho cô ấy biết. Giữa hai người không nên có bất cứ bí mật nào. Còn nếu Tuyết Nhung thực sự yêu anh, thì cô ấy nhất định sẽ thông cảm và tha thứ cho quá khứ của anh.
Lancer hoàn toàn không thể ngờ rằng, phản ứng của Tuyết Nhung lại dữ dội đến thế. Anh quen rất nhiều người Mĩ sống cực kỳ phóng túng, nhưng sau khi cưới vợ Trung Quốc, lại hồi tâm chuyển ý, ăn năn hối cải, và có được cuộc sống vô cùng mĩ mãn. Vợ họ không bao giờ truy cứu lại quá khứ ăn chơi của chồng mình, mà còn hãnh diện vì sự giàu có của chồng. Tại sao Tuyết Nhung lại không giống những người phụ nữ đó? Rốt cuộc cô ấy muốn gì? Cô ấy mong đợi gì ở anh? Tại sao cô ấy lại tức giận và thất vọng đến vậy?
Đứng trước những khúc mắc muốn hỏi mà không dám hỏi, Lancer đau khổ không thể thốt nên lời.
Giống như trái bóng da bị xì hơi, cả hai thất vọng và chán nản, nặng nề lê bước khỏi nhà hàng lộng lẫy và lãng mạn này.
“Trời ơi!” Trong lúc xúc động, Tuyết Nhung bất giác quay người lại, nắm lấy tay Lancer: “Đây chính là bài hát của Sara Brightman, có phải em đang nằm mơ không anh?”
Lancer dịu dàng hôn lên mái tóc mượt mà của Tuyết Nhung rồi ghé vào tai cô thì thầm: “Em yêu, đây không phải là mơ đâu”.
Hòa trong những giai điệu vừa ảo mộng cuồng dại, vừa pha chút kiêu sa, vũ điệu của nước mỗi lúc một làm lòng người say mê, chuếnh choáng. Những cột nước sáng rực rỡ đua nhau bắn lên không trung, tựa như một dàn vũ công ba-lê đang nhảy múa say sưa trên nền sân khấu độc đáo được làm bằng nước. Thậm chí, so với những vũ công thực sự, điệu múa ba-lê của những nàng vũ công nước còn muôn phần say đắm bởi sự xuất hiện lộng lẫy, bởi sự đồng đều đến đáng kinh ngạc, bởi những cái uốn mình tinh tế, bởi vũ đạo mê đắm và sự biến ảo kỳ diệu. Các nàng xếp thành một hàng thẳng tắp, nhưng chỉ thoáng chốc lại hợp thành một vòng tròn hoàn mĩ. Điệu múa lúc gấp gáp theo tiếng nhạc dồn dập, lúc lại uốn mình duyên dáng theo những làn sóng nước. Màu trắng xóa của nước và ánh sáng rực rỡ nổi bật trong màn đêm đen huyền, tạo nên một sự tương phản lớn, kích thích thị giác người xem. Vẻ đẹp tương phản này kết hợp với những giai điệu âm nhạc đặc trưng của Las Vegas, từ từ đi vào lòng người, đưa họ đạt đến đỉnh cao của sự thăng hoa:
Không có ánh sáng trong căn phòng không ánh mặt trời
Và cũng không có ánh sáng nếu anh không ở bên em
Từ mỗi cửa sổ nơi mở ra trái tim em
Nơi đã thuộc về anh
Anh ban cho em nguồn sáng ở bên kia con đường
Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt
…
Đúng trong khoảnh khắc đó, Tuyết Nhung cảm thấy vòng tay ấm áp của Lancer đang vòng qua eo mình từ phía sau, ôm cô thật chặt. Sau đó, anh vùi đầu vào cổ cô, khắp người bắt đầu run rẩy. Nước mắt anh từ từ lăn dài trên má, rồi thấm ướt tóc cô. “Đừng rời xa anh, xin em đừng rời xa anh, anh yêu em thật lòng, anh không thể sống thiếu em…”. Những giọt nước mắt nóng hổi ấy đã thấm ướt tâm hồn cô. Trong khi đó, tiếng nhạc vẫn ngân vang, sưởi ấm lại trái tim đã nguội lạnh biết bao ngày qua của cô:
Tạm biệt những nơi mà chúng ta đã đi qua
Giờ đây em sẽ dong buồm
Mang theo hình ảnh anh đến những đại dương không tồn tại
Và sẽ tiếp tục cuộc hành trình của chúng ta
Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt.
…
Lúc này, Tuyết Nhung không thể ngăn nổi hàng lệ đang chảy ra từ khóe mắt. Cô quay đầu lại nhìn anh, đau đớn nói: “Lẽ nào em yêu anh là sai sao?”
“Không, em yêu, em không sai! Tối nay, tình yêu đã nói với chúng mình rằng: chúng mình cần có nhau và sẽ mãi mãi ở bên nhau!”
Lancer ôm Tuyết Nhung bước ra khỏi thang máy. Trong lòng cô vẫn còn vương vấn dư âm của những lời ca. Anh dẫn c