Tác giả: Liêu Uyển Hồng
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.
ô đến trước cửa căn phòng được bài trí vô cùng sang trọng, trên cửa nổi bật hàng chữ “Cypress, Suite 10001” được mạ vàng. Tuyết Nhung đăm chiêu nhìn căn phòng có cái tên thật đặc biệt. Thấy vậy, Lancer liền mỉm cười nói: “Đây là phòng Bách Thụ 10001 nổi tiếng của khách sạn Bellagio. Nếu sau này có thời gian rảnh, em hãy tra google. Lúc đó, chắc chắn em sẽ thấy tự hào vì mình đã từng được ở đây”. Lancer lại trở về với bộ dạng thường ngày của anh, hóm hỉnh và thích trêu chọc người khác.
Mở cửa bước vào, Tuyết Nhung hoàn toàn sững sờ khi chào đón cô là một bó hồng đỏ rực. Đây chắc chắn là sự sắp đặt của Lancer. Mỗi bước cô đi, mặt đất đều rắc đầy cánh hoa, thậm chí cả trên bàn, trên sô-pha cũng toàn một màu đỏ rực. Mùi hương nồng nàn quyến rũ tràn ngập khắp căn phòng. Màu đỏ rực rỡ trải dài trên sàn nhà, điểm xuyết lên không gian xám nhạt và trắng sữa chủ đạo. Chỗ nào trong căn phòng này cũng thấy gương và tranh màu nước đẹp lung linh. Tuyết Nhung đi qua phòng khách, tiến vào bên trong. Mặt cô bỗng ửng hồng khi nhìn thấy cửa phòng ngủ. Chiếc giường đôi duy nhất trong phòng được phủ kín bởi một lớp chăn mềm mại và ấm áp, hai chiếc gối lớn màu da thoải mái tựa đầu vào thành giường. Ánh đèn ngủ hai bên dịu dàng, mơn trớn vuốt ve lên từng lớp vải, khiến cho chiếc giường càng thêm gợi cảm và quyến rũ.
Lancer tiến đến cửa sổ đối diện với giường ngủ. “Tách”, rèm cửa sổ từ từ được kéo ra hai bên khi anh bấm vào một nút ở bên cửa sổ. Woa, thì ra cửa sổ này cách đài phun nước âm nhạc không xa. Lúc này, nó lại đang trình diễn vũ điệu nước của mình.
“Như thế này, khi ngủ em có thể nghe, khi thức em có thể ngắm, sẽ được thưởng thức một cách thỏa thích”.
Tuyết Nhung bật cười sung sướng. Từ đài phun nước nhìn ra xa, cô có thể thấy tháp Ép-phen của Pa-ri và toàn bộ khung cảnh về đêm của Las Vegas. Bây giờ cô mới hiểu tại sao căn phòng Bách Thụ 10001 này lại nổi tiếng đến thế.
Song điều khiến Tuyết Nhung thấy lí thú hơn là phòng ngủ có đến hai phòng tắm. Phòng bên trái dành cho nam còn bên phải cho nữ. Không chỉ có bệ rửa mặt và bồn tắm được làm bằng đá cẩm thạch, trong mỗi phòng tắm còn lắp thêm một chiếc ti vi tinh thể lỏng. Tuyết Nhung hiếu kỳ kéo rèm phòng tắm ra xem, liền nhìn thấy một góc khác của thành phố Las Vegas về đêm. “Thật là kỳ diệu!” Ngoài tính từ này ra, Tuyết Nhung không thể tìm được bất cứ từ nào khác để diễn tả hết cảm xúc của mình lúc này. Rốt cuộc, trí tuệ là thứ gì vậy? Con người không chỉ tạo ra những vật thông minh và tiện lợi như máy tính điện tử bằng trí tuệ của mình, mà còn sáng tạo ra cả những thứ kích thích cảm quan đến mức tối đa.
Sau khi tắm rửa và thay đồ ngủ xong, Tuyết Nhung bỗng cảm thấy chân tay lóng ngóng. Cứ nghĩ đến chiếc giường lớn kia, tim cô lại đập loạn nhịp. Thực ra, trước khi đến Las Vegas cô đã sớm chuẩn bị tâm lý. Nếu đã đồng ý đến đây với Lancer, thì có nghĩa là cô đã vứt bỏ sự trong trắng của mình. Cô sẽ không còn là con gái nữa, mà sẽ trở thành một người đàn bà thực sự. Nhưng khi phải đối diện với thời khắc trọng đại này, cô lại thấy hoang mang sợ hãi: Mình vẫn là một trinh nữ mà! Bây giờ lại ở đây, làm thế này, với một người con trai ư? Trời ơi, Tuyết Nhung thấy ngộp thở, nếu cứ tiếp tục ở lại đây thì cô sẽ chết mất. Vậy là, cô chỉ biết ngồi bất động trên sàn đá cẩm thạch, khóc tức tưởi.
Bỗng nhiên, cửa phòng tắm từ từ hé mở, một bàn tay thò qua khe cửa. Đúng lúc, cô đang định hét lên kinh hãi, thì bỗng nhìn thấy chiếc nhẫn đang phát những tia sáng bạc lấp lánh, kèm theo là giọng nói của Lancer: “Tuyết Nhung yêu dấu của anh, anh biết là em yêu anh, nhưng nếu tối nay anh đủ sức làm cho em yêu cả cơ thể của anh nữa, thì em sẽ đồng ý lấy anh chứ?”
“Trời ạ! Sao anh không mau tắt đèn đi hả?” Tuyết Nhung hét lên.
Trong chốc lát, Lancer đã bế Tuyết Nhung ra khỏi phòng tắm, đặt cô nằm lên chiếc giường gợi cảm kia, nhẹ nhàng cởi váy ngủ giúp cô. Khi đôi môi nóng bỏng của anh chạm vào hai bầu nhũ hoa đã cương cứng của Tuyết Nhung, cả người cô bỗng trở nên mềm nhũn và tê liệt. Cô có cảm giác cả cơ thể phía dưới của mình như một con đê bị vỡ tung, nóng ran, nhơm nhớp nước, không ngừng mở rộng ra bốn phía. Hai tay cô bất giác ghì chặt lấy tấm lưng trần vạm vỡ của anh, ngửi thấy mùi hương đàn ông đặc trưng trên cơ thể anh. Thậm chí, ngực cô còn cảm thấy được cả những sợi lông ngực mềm mại, cơ ngực gợi cảm và hai cánh tay vô cùng rắn chắc của anh đang cọ vào người mình. Sau khi đặt những nụ hôn nồng cháy lên khắp người Tuyết Nhung, Lancer nằm rạp người xuống cơ thể đang run lên và không ngừng rên rỉ của cô. Cơ thể nóng rực của anh không ngừng chà vào người Tuyết Nhung một cách phấn khích. Những cái cọ xát mỗi lúc một dữ dội và mạnh mẽ khiến người Tuyết Nhung bắt đầu co giật. Từ tim đến cổ họng, từ xương tủy đến từng mạch máu, từ trong ra ngoài, từ dưới lên trên, đều có chung một cơn thèm khát mà trước nay Tuyết Nhung chưa từng có. Tưởng như nếu không được thỏa mãn thì cô sẽ không tài nào sống nổi… Bỗng nhiên, trong bóng tối, Tuyết Nhung mở mắt, hét lớn: “Em muốn!”