Tác giả: Liêu Uyển Hồng
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.
Ngay lập tức, một vật cương cứng thọc sâu vào cơ thể đang thèm khát một cách cuồng dại của cô. Cơn đau dữ dội khiến cô thấy dường như tất cả các mạch máu trong người đang phun trào. Rồi cảm giác đó lan dần đến từng bộ phận trong cơ thể, đem đến cho cô cơn khoái lạc phóng túng nhất của nhân gian. Cô, sẽ không bao giờ rời xa người con trai này nữa.
Họ giữ tư thế đó rất lâu vì Tuyết Nhung vẫn còn đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc tột cùng, không chịu để Lancer thoát khỏi cơ thể mình. Anh vừa dịu dàng hôn cô, vừa khe khẽ hỏi: “Em yêu, em thích chứ?” Nghe thấy vậy, những mạch máu vừa mới chảy đều đều trở lại trong người Tuyết Nhung lại phun trào dữ dội. Hai bầu tuyết lê cũng bắt đầu cương cứng, phần thân dưới nóng rực và nhơm nhớp nước.
“Em muốn nữa!” Vừa dứt lời, cô liền cảm thấy đôi môi của Lancer đang lần tìm ngón tay mình. Cô chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì anh đã tìm đến ngón áp úp của cô, rồi lồng chiếc nhẫn anh đang ngậm trong miệng vào đó. “Em, mãi mãi là của anh nhé!” Nói đoạn, Lancer lại ôm chặt cô vào lòng.
Hai người họ cứ quấn lấy nhau như thế, lăn lộn giữa những cánh hồng đỏ rực trên giường, trên ghế sô-pha.
Suốt một đêm… Đó chính là đêm đầu tiên của một người con gái Trung Quốc.
Trên đường tình, sự lãng mạn là vô tận
Ánh mặt trời len lỏi chiếu qua rèm cửa màu cà phê vào phòng, rồi trườn lên chiếc giường ngổn ngang, đánh thức Tuyết Nhung dậy. Khi vừa mở mắt ra, cô tưởng như mình vẫn đang ở Trung Quốc, như quay trở lại ngày hôm đó, ngày cô vội vã đến đoàn nhạc, để rồi được người ta thông báo mình đã bị loại ra khỏi danh sách. Tuyết Nhung bỗng sợ hãi bừng tỉnh, toàn thân mướt mát mồ hôi. Lúc đó, cô mới phát hiện ra mình đang nằm trên giường trong phòng Bách Thụ 10001 nổi tiếng của Las Vegas. Tuyết Nhung nhìn sang bên cạnh, thấy Lancer đang ngủ ngon lành như một đứa trẻ. Tất cả những gì đã xảy ra ngày hôm qua lập tức hiện lên trước mắt cô như một thước phim quay chậm. Đó là một đêm cuồng si biết bao! Cô không còn nhớ rõ mình và Lancer đã làm tình bao nhiêu lần, cũng không biết hai người đã thiếp đi lúc nào. Bây giờ, một cánh tay của Lancer vẫn vòng qua eo cô, chẳng khác nào một đứa bé con nũng nịu không chịu rời xa mẹ. Vì chuyện hôm qua diễn ra trong bóng tối, nên Tuyết Nhung không nhìn thấy gì cả. Chỉ khi ánh sáng mặt trời chiếu qua ô cửa vào phòng, cô mới có thể thỏa thích ngắm nhìn toàn bộ người đàn ông đã thuộc về mình. Hàng mi vàng óng, cong vút rủ xuống đôi mắt đang khép chặt, mái tóc hơi bết lại vì mồ hôi sau một đêm cuồng si, bờ vai và bộ ngực gợi cảm, cường tráng, tràn trề sức trẻ… mọi thứ của anh đều hoàn mĩ.
Tuyết Nhung hít một hơi thật sâu, thỏa thích ngửi mùi hương vương lại sau những cuộc làm tình. Cái mùi tanh tanh có khả năng kích thích giác quan của con người, khiến khắp người cô dâng trào một niềm hạnh phúc và mãn nguyện trước nay chưa từng có. Đó chính là đêm đầu tiên cô làm đàn bà, là đêm mà cả đời này cô sẽ không nuối tiếc.
Bỗng nhiên, Lancer giở mình. Trong cơn mê, anh quay người lại, ôm chầm lấy Tuyết Nhung, rồi lại ngủ thiếp đi trong khi vẫn ôm thật chặt cô trong lòng.
Nếu trên thế gian này có cảm giác nào được gọi là ngọt ngào thì đó chính là cảm giác của Tuyết Nhung lúc này đây. Cô chăm chú ngắm nhìn chiếc nhẫn đeo ở ngón tay áp út, nhớ lại lần đầu tiên hai người tình cờ gặp nhau dưới gốc cây táo nọ, nhớ lần cãi nhau trong quán cà phê, nhớ lần dán ba chữ “I love you” lên cửa, nhớ Lễ Tình nhân với những sáng kiến bất ngờ và ầm ĩ, và nhớ cả cảm giác hạnh phúc tột cùng mà khoái lạc xác thịt đã đem đến cho cô đêm hôm qua… Lúc này, Tuyết Nhung không còn nghi ngờ tấm chân tình mà Lancer dành cho mình nữa, cũng không nghi ngờ vào sự lựa chọn của mình. Cô thầm nghĩ, liệu có chàng trai Trung Quốc nào, kể cả Ngô Vũ có thể khiến cô cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện nhiều như Lancer không? Liệu có chàng trai người Mĩ nào có thân thế như Lancer lại khiêm tốn và biết trân trọng một người con gái Trung Quốc như cô không?
Las Vegas là một địa danh kỳ diệu nhất và giàu tính kịch nhất. Chỉ trong vỏn vẹn một tiếng đồng hồ, Tuyết Nhung và Lancer đã làm xong tất cả thủ tục ở tòa án địa phương, để cầm trong tay tờ chứng nhận kết hôn. Cũng chỉ trong đúng một tiếng sau đó, hai người đã mua được một chiếc xe mà Lancer gọi là “Chiếc xe chỉ dùng để chở cô dâu xinh đẹp nhất thế giới”. Đó là loại xe đua hiệu BMW Z4 ánh bạc mà Tuyết Nhung chưa từng nhìn thấy bao giờ, nói đúng hơn cô chưa bao giờ dám mơ đến. Tuyết Nhung không biết Lancer đã phải chi bao nhiêu tiền mới mua được chiếc xe này, thậm chí cô cũng không muốn hỏi anh bất kỳ thứ gì liên quan đến chuyện tiền nong. Cô tự đặt ra cho mình một nguyên tắc: Mặc dù bây giờ đã trở thành vợ của Lancer, nhưng vẫn phải giữ lòng tự tôn của mình, không bao giờ được quan tâm đến tiền bạc của anh ấy.
Họ cùng lái xe quay trở về khách sạn. Sau khi vào phòng, Lancer nói với Tuyết Nhung vẻ thần bí: “Bây giờ chúng ta sẽ phải đến nơi tiến hành hôn lễ”.
“Không