Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.
a người phụ nữ!
Dưới ánh nắng và giọt mưa của Kỷ Ngôn Tắc, Viên Nhuận Chi cảm thấy mình chính là một đóa hoa tươi thắm, diễm lệ vô song trên thế gian.
Tuy rằng đời sống tình cảm hạnh phúc, thế nhưng công phu mắng người của Kỷ Ngôn Tắc không hề giảm sút. Về chuyện Kỷ Vũ Ngang hẹn gặp cô lần trước, sau vài lần anh tra hỏi kĩ càng, cô đã khai báo toàn bộ sự việc. Và hậu quả gánh chịu sau khi khai báo chính là: canh ba nửa đêm, cô bị anh đạp khỏi giường một cách vô tình, phạt đi rửa bát, ai bảo cô ăn cơm tối xong lại lười biếng, quên mất không rửa bát đĩa.
Người xưa có câu: Tự mình tạo nghiệt. không thể sống lâu!
Sau chuyện đó, cô hoàn toàn không hiểu nổi, tại sao bản thân lại phải ngoan ngoãn đi rửa bát kiểu đấy chứ? Nếu như trước kia, cô nhất định đã đập cả đáy nồi lên đầu anh.
Sau cùng, cô đành ảo não đưa ra tổng kết cuối cùng: “Đối diện với mỹ sắc, nhất định không được bất cẩn.”
Còn anh thì phản bác một cách ảo não: “Không sợ bị lợi dụng, chỉ sợ em vô dụng.”
Kể từ khi có hình phạt luật bất thành văn “nửa đêm rửa bát”, chỉ cần cô có lời ăn tiếng nói, hành động nào đó không hợp ý Kỷ tổng đại nhân, nhất định sẽ phải lãnh chịu hậu quả nặng nề này.
Con người yếu mềm như cô, ngay cả trước kia còn bị anh bắt nạt quá đáng, làm cả những công việc của công nhân cửu vạn, vậy nên bây giờ lại càng giống cá mắc cạn, không thể nào thoát khỏi. Nói chung là, lần nào anh cũng có thể tìm được lí lẽ chứng minh cô là người làm sai.
Mỗi lần cô đến bệnh viện thăm Trang Vân Hà, hoặc hôm nào đó cô vô tình nhận được bưu thiếp do Kỷ Vũ Ngang gửi về, thì đêm hôm đó nhất định sẽ bị phạt rửa bát giữa đêm. Một lần, hai lần, ba lần, tại sao lần nào cũng bị phạt cả? Đến một ngày cuối cùng cô cũng đã tỉnh ngộ, thì ra vấn đề không phải từ phía cô mà là do người đàn ông kia cố tình gây khó dễ, khả năng lớn nhất chính là anh đang ghen tuông với Kỷ Vũ Ngang.
Thế nhưng bất luật cô do thám kiểu gì cũng chẳng thể tìm hiểu kĩ thêm được chút nào.
Ghen tuông thì ghen tuông, tại sao lại phải thà chết không chịu nhận, không dám nói với cô chứ?
Viên Nhuận Chi liền quyết đấu với anh một lần, đó là ngày nào sau khi tan làm, việc đầu tiên chính là đến bệnh viện thăm Trang Vân Hà.
Đương nhiên, hậu quả là điều chúng ta có thể tưởng tượng trước.
Bởi vì số lần bị phạt rửa bát quá nhiều, giấc ngủ ban đêm của Kỷ Ngôn Tắc bị ảnh hưởng nghiêm trọng, thường xuyên “chướng khí khó tan”, nửa đêm lấy cô ra trút giận, dẫn tới việc sáng hôm sau, cả hai người cùng đi làm muộn.
Do việc đi muộn gây nên hậu quả nghiêm trọng, Kỷ Ngôn Tắc liền vô liêm sỉ đùn đẩy hết trách nhiệm cho một ngôi nhà không có miệng tự biện giải cho bản thân. Để bảo toàn thể diện của mình, Kỷ Ngôn Tắc mặt dày mày dạn định tội cho Viên Nhuận Chi: Thứ nhất là chê bai ngôi nhà của cô, nói rằng đó chẳng khác nào chuồng heo. Thứ hai là chuồng heo của cô cách bệnh viện quá xa, không tiện lôi cô về nhà cũ. Chính vì hai tội kia, anh liền ép buộc cô phải chuyển nhà.
Sau khi phản kháng vô hiệu, Viên Nhuận Chi đành phải mắt ngấn lệ nhòa, từ bỏ ngôi nhà mình đã tốn bao nhiêu công sức mới mua được, sau đó khăn gói quả mướp chuyển đến ngôi nhà sang trọng của anh, để mặc anh khống chế.
Tục ngữ dạy rằng: “Nhà vàng, nhà bạc không bằng nhà rách của mình.”
Ngày ngày quấn quýt bên cạnh Kỷ Ngôn Tắc, nhưng cô vẫn không thể kiểm soát nổi trái tim mình.
Thi thoảng cảm thấy vô cùng bức bối, cô liền lén lút quay về ngôi nhà nhỏ bé của mình, bắt đầu đếm tiền xu. Đem hết số tiền xu tích lũy gần đây, cô phát hiện ra rằng, từ sau khi hẹn hò cùng anh, cô càng ngày càng tích lũy được nhiều tiền xu, đem ra đếm cũng đã quá một ngàn đồng.
Dì cô từng nói, nếu như một người đàn ông có thể khiến cô tích lũy được một ngàn đồng xu thì có thể gả cho anh ta được rồi. Nếu như bây giờ cô đã tích lũy được một ngàn đồng xu, cô cũng bắt đầu lén lút có mong muốn được gả cho anh, thế nhưng người đàn ông này liệu có đồng ý lấy cô hay không lại là một dấu chấm hỏi lớn.
Hôm nay, Viên Nhuận Chi lại quay về căn hộ của mình lần nữa để đếm tiền xu.
Cô lật qua lật lại, nằm trên chiếc giường King Size trải đầy đồng xu, buồn chán đưa tay cầm đồng xu bạc, thả từng đồng, từng đồng một vào lọ tích lũy. Cô bất giác nhớ lại trong bài hát Chuyện tình biển đảo có câu như sau: “Giương mắt bất lực nhìn tình yêu chạy trốn mất, còn nói lời vĩnh biệt.”
Bây giờ đã là tháng Mười hai, chỉ còn một tháng nữa là hết cuộc giao kèo làm bạn gái trong vòng nửa năm kia. Lúc này, cô thật sự có cảm giác: “Giương mắt bất lực nhìn tình yêu chạy trốn mất, còn nói lời vĩnh biệt.” mà chẳng thể làm được gì.
Những lời Kỷ Vũ Ngang nói cùng cô trước khi đi, cô thầm nghĩ có lẽ không thể nào thành sự thật được. Ai lại có thể biến một cuộc giao kèo làm bạn gái trong nửa năm kia thành sự thật?
Tại sao thích anh không ổn mà không thích anh nữa cũng không ổn chứ?
Thật sự phiền phức, mệt mỏi quá!
Trong lúc đầu óc u mê, rối loạn, cô liền gọi điện thoại cho Tằng Tử Kiều để tìm kiếm một đáp án chính xác cho bản thân.
M